Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội - Những chuyện kỳ lạ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã hội - Những chuyện kỳ lạ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Tục chôn người chết trong nhà ở Cà Mau

Người dân ở U Minh Hạ cho rằng việc chôn xác người chết ngay bên ngách nhà mình là để được nhìn thấy người chết hằng ngày và ngược lại các linh hồn cũng được chứng kiến sự thay đổi của con cháu, làng bản.

Hãi hùng những loài thú thích xác thối
Ở những ngôi làng trong vùng lõi vườn quốc gia U Minh Hạ (huyện Trần Văn Thời, Cà Mau) người dân chỉ chôn người chết ngay sát ngách hoặc ngay trong nhà mình. Bởi nếu chôn bên ngoài họ lo sợ bị thú dữ moi xác người và ăn luôn xác.
Ông Hai Năm, 81 tuổi bồi hồi kể: “Ở cái xứ này, trước kia đất đai mênh mông. Có nhà sở hữu hàng trăm ha đất là chuyện bình thường. Mấy chục năm trước, cả khu vườn quốc gia U Minh Hạ này rừng rú hoang vu, thú rừng nhiều vô kể. Người ta muốn bắt một loại hươu, nai, mang, hoẵng dễ như bắt con gà trong chuồng bây giờ thôi. Cứ vào rừng nửa buổi là có thú mang về ăn thịt ngay. Nhưng dần dà rồi thú cũng ít đi".
Trong các loài thú rừng thì để lại nỗi khiếp sợ lớn nhất cho người dân U Minh Hạ là hổ và lợn rừng. Không phải hãi hùng bởi sự hung dữ của hai loài này mà hãi hùng vì chúng rất thích ăn xác thối, nhất là xác người. Theo những người dân U Minh Hạ, ở đây cũng có nghĩa trang đàng hoàng nhưng chôn xác ngay trong nhà hoặc sát ngách nhà mình đã thành thói quen cố hữu của mỗi gia đình từ rất lâu.
Lý giải về điều này, ông Chín Tùng chỉ tay về phía vùng lõi rừng U Minh Hạ thổn thức kể: “Xưa, dân ở U Minh Hạ này nghèo lắm. Đa số đều dựa vào rừng ruộng đánh bắt các loại cá, thú mà ăn thôi, chứ chưa có các biện pháp canh tác như bây giờ. Người dân lại sống đơn giản nên suy nghĩ về người chết cũng đơn giản. Chết không cần chôn trong các quan tài mà chỉ cần quấn chiếu hoặc bó trong những cây rang, cây nứa thế là xong".
Tuy nhiên, vào một chiều mưa, sau khi chôn một người già khả kính trong làng thì bỗng nhiên sáng mai ra thấy xác không còn nữa. Ngôi mộ bị bới lên tanh bành. Vì nghèo nên ngôi mộ chỉ có duy nhất xác chết chứ chẳng có của cải gì nên không thể có chuyện người cướp xác”.
Ý nghĩ và suy đoán của ông Chín Tùng chưa kịp định hình thì mấy ngày sau, một ngôi mộ khác lại cũng bị bới tung lên, nhưng cái xác lần này không bị đánh cắp hết, chỉ bị xé mất một nửa. Ông Tùng kể: “Đến lúc này thì có thể đoán chính xác đó là thú cướp xác rồi. Chúng ăn mất hai cánh tay và gần hết phần ngực của xác vừa chôn cất. Mấy ngày sau đó, chúng tôi có ý định sẽ đối chọi với chúng, sẽ cài bẫy để bắt hổ và lợn rừng. Nhưng chúng nhiều quá, bẫy không kịp mà con nào cũng thích ăn xác người”.
Vẫn không từ bỏ ý định sẽ hù cho các loại thú ham xác người kia khiếp hãi, những ngày sau đó, nhiều đêm trắng dân làng U Minh Hạ thắp đuốc đi thành đoàn vào rừng săn bắn. Nhưng kết quả không như mong muốn nên họ quyết định chôn người chết ngay gần nhà.
Bảo thủ như ông Nam Hùng cũng phải thừa nhận: “Ban đầu tôi chẳng tin là không có biện pháp để trị bọn chúng (hổ và lợn rừng). Nhưng rồi thấy mệt mỏi quá, mà sểnh ra là mất xác như chơi. Ngày đó lợn rừng cũng như hổ rất táo tợn, người đứng cách xa vài chục mét cũng không khiến chúng sợ”.
Thành thói quen nên không muốn thay đổi nữa
Giờ đây các loài hổ không còn nhiều nữa nhưng kỳ lạ là những người dân ở U Minh Hạ vẫn kiên quyết không muốn thay đổi thói quen chôn xác người chết ngay bên ngách nhà mình.
Ông Nguyễn Văn Đã (biệt danh là Hai Tây) là một trong những người giữ nhiều câu chuyện và niềm tin kỳ lạ ở xứ U Minh Hạ này tâm sự: “Năm nay tôi đã ngoài 90 tuổi rồi. Ở xứ này chẳng có câu chuyện nào mà tôi không biết cả. Xưa, thú cướp xác người nhiều. Bây giờ thì có thể nó đã biết sợ người và cũng không còn nhiều nữa".
Với lại như loài hổ cũng đã được đưa vào danh sách cấm săn bắn nên không ai dám bắn nó nữa. Nhưng thói quen chôn xác ngay ngách nhà đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân rồi nên họ không muốn thay đổi. Có người còn bảo với tôi, chôn ở ngách nhà để hương khói cho dễ. Có lần tôi vận động đưa ra cách xa nhà mình để an táng nhưng không ai chịu cả”.
Chính nhà ông Đã cũng chôn người thân của mình ở ngay ngách nhà. Cũng như ông Đã, ông Tám Nổi khăng khăng: “Thói quen này không bỏ được đâu. Chôn ở rừng là mất xác ngay đấy. Ở ngoài Bắc thì đất chật nên phải lập nghĩa trang và chia phần cho nhau, chứ ở đây đất mênh mông, chôn ngay nhà mình cho tiện. Hai năm trước thôi, tôi vẫn còn thấy mấy con lợn rừng lảng vảng quanh làng đấy nên làm sao mà chôn ở nghĩa địa được".
Cái lần chôn đứa em xấu số của tôi bị tai nạn cách xa nhà quá, suýt bị heo rừng moi lên ăn mất. Đêm đó, tôi cứ trằn trọc, không tài nào ngủ được. Có cảm giác thấy như em trai về trách. Sau đó phải nhang khói mãi và chuyển mộ em tôi về bên ngách nhà này mới hết ngủ mơ đấy. Từ đó trở đi ngày nào gia đình tôi cũng thắp hương cho chú ấy. Nếu mộ ở xa nhà thì chắc chắn đã không làm được điều này rồi”.
Một điều khá thú vị ngỡ ngàng nữa mà ông Nguyễn Văn Đã chia sẻ với chúng tôi là chính Ngô Đình Diệm và chế độ Ngụy quyền đã thất bại trong việc thiết lập ấp chiến lược và dồn dân cũng bởi thói quen chôn xác người thân ngay ngách nhà. Ông Đã nhớ lại: “Ở xứ U Minh Hạ này ai cũng chỉ thích tôn sùng và thờ cúng tổ tiên, rất ít người theo tôn giáo khác. Họ giữ mồ mả của người thân như giữ gìn chính bản thân của mình vậy".
Thế nên, khi ngụy quân thành lập các ấp chiến lược và đến hù dọa, lôi kéo dân đến đó nhưng họ nhất quyết không đi. Bởi nếu đi nghĩa là phải bỏ lại mồ mả người thân. Cuộc đấu tranh khốc liệt đến đâu ngụy quân cũng không thể làm thay đổi được ý chí và niềm tin này của người dân. Quân ngụy điên cuồng còn tính đến nước bốc những ngôi mộ này đến ấp chiến lược mới, nhưng như thế càng làm tăng ý chí chiến đấu của người dân hơn. Cuối cùng, chúng cũng đành phải bó tay và thất bại ý đồ xấu của mình”.
Muốn linh hồn người chết gần gũi người thân
Ngày nào cũng dọn dẹp và thắp hương lên mộ mẹ mình, bà Chín Thủy tâm sự rằng: “Cũng có người nói chôn cất ngay ngách nhà thế này là ô nhiễm nhưng chúng tôi lại không sợ lắm với điều đó vì cảm giác được gần gữi người thân mạnh mẽ hơn nhiều. Hơn nữa bây giờ chúng tôi đều chôn trong các ngôi mộ xây bằng xi măng nên có lẽ cũng không sao cả. Người thân ở ngay ngách nhà sẽ cho mình cảm giác như đang được phù hộ và bảo vệ”.
Những ngôi mộ người chết thường gợi cho ta cảm giác sợ hãi và lạnh lẽo. Đặc biệt nhiều người lạ đi qua các ngôi làng ở U Minh Hạ cũng ái ngại vì điều này. Anh Trần Văn Thực, một giáo viên ở U Minh Hạ, cho biết: “Tôi không phải dân ở đây nên những ngày đầu đến thuê nhà để công tác thấy cảnh bước ra khỏi nhà là gặp ngay mộ người chết cũng rất ngỡ ngàng. Có đêm không tài nào ngủ được vì cảm giác rờn rợn. Nhưng ở riết rồi cũng thành quen. Với lại niềm tin ăn sâu vào tiềm thức người dân nơi đây nên khó thay đổi. Với người lạ thì thế nhưng với những người dân ở đây lại khác”.
Ông Hai Tây quả quyết: “Tôi tuổi già quá rồi nên cũng đã tính chuyện xây sẵn cho mình một ngôi mộ ngay trong gian nhà phụ phía dưới nhà bếp của mình đấy. Khi nào quy tiên thì con cháu sẽ bỏ vào đấy và xây nắp kín lại. Như thế hàng ngày vẫn được quây quần bên con cháu, linh hồn cũng sẽ bớt lạnh lẽo và cô đơn hơn”.
Bà Chín Thủy cho rằng: “Người lạ thấy mộ người chết bao quanh khu dân cư, hiện hữu bên những ngôi nhà thì sợ chứ chúng tôi quen rồi. Thế lại ấm cúng. Hàng ngày được nhìn thấy người chết và ngược lại các linh hồn cũng được chứng kiến sự thay đổi của con cháu, làng bản của mình”.
Theo Pháp Luật & Cuộc Sống

Kỷ lục truyền 46 lít máu cứu sống người bị rắn lục cắn

Bị rắn lục cắn khi đi phát rừng, chị T. (18 tuổi, Vị Xuyên, Hà Giang) rơi vào tình trạng “thập tử nhất sinh”. Bệnh nhân may mắn được các bác sĩ của trung tâm Chống độc, BV Bạch Mai cứu sống với số lần thay huyết tương (PEX) kỷ lục – 10 lần.

Tổng số máu và chế phẩm truyền cho bệnh nhân gần 46 lít. Bệnh nhân nguy kịch vì rắn lục cắn do không có huyết thanh kháng nọc để điều trị đã mang lại kết quả tốt.
Suýt chết vì rắn cắn
Trong lúc đi vào rừng (ngày 31/5/2013), chị Cháng Thị T. bất ngờ bị một con rắn màu xám lao ra cắn vào cánh tay trái. Khoảng một giờ sau, khi thấy cánh tay bắt đầu sưng nề, đau buốt, chảy máu tại chỗ cắn, chị T. mới vào BV Đa khoa tỉnh Hà Giang. Tại đây, bệnh nhân được điều trị kháng sinh, truyền dịch, giảm đau… nhưng không đỡ nên đã được chuyển dến trung tâm Chống độc (BV Bạch Mai) điều trị ngày 1/6.
Lúc vào viện, bệnh nhân rơi vào tình trạng mệt xỉu, da xanh, niêm mạc nhợt nhạt. Đặc biệt, bệnh nhân xuất huyết nhiều nơi, tại chỗ cánh tay trái nhiều mảng xuất huyết kèm phỏng nước, hoại tử; sưng nề toàn bộ tay trái lan lên vai và ngực trái.  Tim nhịp nhanh, phổi không ran, không có liệt cơ - giãn đồng tử, dấu hiệu khu trú.
Kết quả xét nghiệm máu rất đáng lo ngại, hồng cầu giảm mạnh 1,25 triệu/l (bình thường khoảng 4 triệu/l). Test đông máu tại giường 180 phút không đông... Do đó, các bác sĩ chẩn đoán, bệnh nhân bị rối loạn đông máu nguy kịch do rắn lục cắn.
Tổn thương tại chỗ (ngày 1 và sau điều trị ngày 12).
Truyền gần 46 lít máu và chế phẩm cứu bệnh nhânTS. Phạm Duệ, Giám đốc trung tâm Chống độc cho biết: “Với bệnh nhân này cần có huyết thanh kháng nọc gấp để trung hòa nọc độc của rắn. Tuy nhiên, do chưa có loại huyết thanh kháng nọc cho loại rắn lục này nên Trung tâm Chống độc đã quyết định thay huyết tương phối hợp với các biện pháp hồi sức chống độc tích cực toàn diện, kết quả là đã cứu sống cho BN”.
Nhờ được thay huyết tương và điều trị chăm sóc tích cực nên dù chức năng sống của bệnh nhân bị đe dọa ngay từ lúc vào viện nhưng tình trạng bệnh tiến triển dần và đến ngày điều trị thứ 12, bệnh nhân đã gần như phục hồi hoàn toàn.
Nói về quá trình điều trị cho BN, ThS. Lê Quang Thuận cho biết, trong vòng 6 ngày điều trị đầu tiên, rối loạn đông máu hầu như không cải thiện dù được thay huyết tương liên tục 2 lần/ngày (5 cuộc thay huyết tương trong vòng 70 giờ). Đến cuộc PEX lần thứ 6, tình trạng rối loạn đông cầm máu mới có biểu hiện cải thiện nhưng trong tình trạng bấp bênh và tiếp tục tái xuất hiện.
Tiếp tục thay huyết tương đến lần thứ 10 thì tình trạng rối loạn đông máu giảm nhẹ hẳn nên không phải thực hiện thay mà chỉ truyền bổ sung huyết tương tươi, bệnh nhân tiếp tục hồi phục dần.
Sức khỏe bệnh nhân ổn định sau 12 ngày hồi sức chống độc.
Sau 12 ngày hồi sức chống độc, bệnh nhân được thay huyết tương 10 lần với tổng số huyết tương được lấy ra là 24,2 lít và số này được thay bằng 24,2 lít huyết tương tươi từ ngân hàng máu. Ngoài ra, trước và sau giai đọan thay huyết tương, bệnh nhân còn được truyền thêm nhiều máu và các chế phẩm máu như: khối hồng cầu, huyết tương giầu tiểu cầu, crio….. Tổng cộng số lần cả thay và truyền máu cùng các chế phẩm khác, bệnh nhân đã được tiếp 45,7 lít.
“Tần suất thay huyết tương đã được thực hiện 8-12 giờ/cuộc trong giai đoạn nguy kịch, 12-24 giờ/cuộc trong giai đoạn nguy hiểm và cho tới khi prothrombin, tiểu cầu tự hồi phục. Tuy nhiên, do đây là bệnh nhân đầu tiên được cứu sống bằng phương pháp này nên chúng tôi sẽ tiếp tục có những nghiên cứu thêm về thay huyết tương cho điều trị rối loạn đông máu do rắn lục cắn...”- ThS. Thuận cho biết thêm.
TS. Phạm Duệ khuyến cáo, nếu chẳng may bị rắn độc cắn cần sơ cứu ngay, sau đó chuyển bệnh nhân đến BV điều trị. Người thân cần động viên bệnh nhân yên tâm, đỡ lo lắng, không để bệnh nhân tự đi lại. Bất động chân, tay bị cắn bằng nẹp (vì vận động làm cho nọc độc xâm nhập vào trong cơ thể nhanh hơn).
Cởi bỏ đồ trang sức ở chân, tay bị cắn vì có thể gây chèn ép khi vùng đó bị sưng nề. Áp dụng biện pháp băng ép bất động với một số loại rắn hổ (rắn cạp nong, cạp nia, hổ mang chúa, rắn biển và một số giống rắn hổ mang thường) để làm chậm sự xuất hiện triệu chứng liệt.
Đặc biệt lưu ý, không băng ép khi rắn lục cắn vì có thể làm vết thương nặng thêm. Vận chuyển bệnh nhân bằng phương tiện đến cơ sở y tế đồng thời duy trì băng ép, bất động. Nếu bệnh nhân khó thở thì hô hấp nhân tạo (hà hơi thổi ngạt hoặc bằng phương tiện y tế có tại chỗ như bóp bóng, máy thở xách tay...). Không nên mất thời gian đi tìm thầy lang thuốc lá nhưng nếu có sẵn các bài thuốc cổ truyền thì vẫn nên dùng và ngay sau đó phải đưa bệnh nhân đến viện càng sớm càng tốt.
Theo Sức khỏe Đời sống

2 thập kỷ sống với mũi, tai, miệng chảy xuống ngực

Đến năm lên 5 tuổi thì khuôn mặt Thuỳ Dương bắt đầu biến dạng. Các khối u ở gò má, miệng, tai lớn nhanh mắt, mũi, tai, miệng, cằm của Dương đều chảy dài xuống ngực...

Đó là hoàn cảnh đáng thương của chị Đỗ Thùy Dương, 25 tuổi, cư ngụ số 43, tỉnh lộ 8, ấp Châu Thành, thành phố Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng.
Cô gái bất hạnh
Ông Đỗ Tấn Phát, 70 tuổi, cha của Thuỳ Dương, với gương mặt khắc khổ, cố nén cảm xúc, kể về số phận bất hạnh của cô con gái tội nghiệp của mình.
Ông Phát là bộ đội xuất ngũ, năm 1983 ông cưới bà Ngô Thị Khiếm về làm vợ. Cuộc sống gia đình tuy nghèo khó nhưng đầm ấm. Một năm sau ngày cưới bà sinh đứa con gái đầu lòng là Thùy Dương. Lúc tròn một tuổi Thùy Dương trắng trẻo, bụ bẩm ai nhìn cũng thương. Đến hai tuổi thì ông Phát thấy mắt bên trái của con gái bất thường, khi ông đưa tay lại gần con không có phản ứng gì.
Năm lên 5 tuổi thì khuôn mặt Thuỳ Dương bắt đầu biến dạng.
Nghi là mắt con bị bệnh nhưng vì cuộc sống khó khăn ông phải đi thuê đất ruộng làm xa nhà nên cũng bỏ qua không chở con đi khám. Vài tháng sau thì trên mặt và đầu của Thuỳ Dương xuất hiện nhiều mục nhỏ li ti. Ban đầu như những nốt rôm sảy rồi dần dần lớn lên như những mục cóc.
Đến ba tuổi, bên phải đầu Thuỳ Dương không mọc tóc và bắt đầu phình to lên. Chở con đi khám bệnh thì bác sĩ cho biết Thuỳ Dương có khả năng bị bệnh não úng thuỷ và bướu do di chứng chất độc da cam từ cha.
Đến năm lên 5 tuổi thì khuôn mặt Thuỳ Dương bắt đầu biến dạng. Khối bướu lớn từ trên đầu chảy dài xuống che khuất mắt bên trái, làm mắt trái không còn nhìn thấy ánh sáng. Tiếp theo đó các khối u khác ở gò má, miệng, tai lớn nhanh khiến tất cả các bộ phận bên phải từ đầu đến khuôn mặt em gồm: mắt, mũi, tai, miệng, cằm đều chảy dài xuống ngực không còn nhìn ra hình dạng.
Ông Phát chạy vạy khắp nơi vay được ít tiền chở con lên bệnh viện Nhi đồng TP.HCM. Tại đây sau khi khám cho Thuỳ Dương bác sĩ chuyển em sang bệnh viện Chợ Rẫy, rồi từ bệnh viện Chợ Rẫy chuyển sang bệnh viện Ung bướu.
Cả ba bệnh viện sau khi khám cho em đều lắc đầu và yêu cầu ông Phát chở Thuỳ Dương về vì bệnh của em ngoài khả năng điều trị. Không đầu hàng số phận, chở con về nhà hễ ai chỉ ở đâu có thầy hay, bác sĩ giỏi từ Đông y, Tây y ông đều vay mượn tiền chở con đi trị. Nhưng đến đâu ông cũng nhận được cái lắc đầu ái ngại và câu trả lời: “không trị được”. Bất hạnh thật sự đến với Thuỳ Dương khi năm em tròn 7 tuổi, mẹ em cũng bỏ cha con em đi. Suốt mười mấy năm qua bà không một lần về thăm.
Tháng 9 này, Thuỳ Dương tròn 26 tuổi nhưng cơ thể chị chỉ nặng khoảng hơn 20 kg. Do các khối u lớn chèn ép các dây thần kinh nên nửa thân bên trái bị liệt khiến việc đi lại rất khó khăn. Vì miệng bị chảy xệ dài xuống nên mỗi khi ăn uống, thuỳ Dương phải khó nhọc dùng một tay khoẻ cầm muỗng, tay kia kéo chiếc miệng ra để đưa từng muỗng cơm nhỏ vào bên trong.
Mỗi bữa cơm Dương chỉ ăn được hơn nửa chén. Từ lúc em lên 10 tuổi cho đến nay vì nhà nghèo, lâu lâu cha mới có tiền mua sữa cho Dương uống. Rất may là tuy mắc chứng bệnh quái ác khiến khuôn mặt biến dạng, một nửa cơ thể bị liệt và ảnh hưởng cả não nhưng tâm trí của Thuỳ Dương khá ổn định. Dương biết giao tiếp và có thể trông coi nhà và bán vé số.
Giúp cô gái tội nghiệp
Ông Phát quê ở Đồng Tháp, lúc Dương lên hai tuổi vì cuộc sống khó khăn nên hai vợ chồng bồng con dắt díu nhau về miệt Mỹ Xuyên này làm thuê sinh sống. Rồi ông bà cắm một chiếc chòi nhỏ để ở tạm qua ngày và đến nay đã cất được căn nhà. Căn nhà ông đang ở thuộc diện ở tạm chứ không có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Do đó, mấy chục năm qua không ruộng đất, nghề nghiệp, để có tiền lo cho con ông Phát đã làm đủ nghề nhưng cuộc sống vẫn thiếu trước hụt sau. Để có thêm thu nhập, ông Phát ngăn nhà làm hai, một phần để ở, một phần cho thuê.
Dương bán vé số.
Trong một lần bán không hết vé số, Dương buồn bã cầm 3 tờ vé số đưa cho cha. May mắn ông Phát trúng được một tờ vé số 10 triệu đồng. Với số tiền này, ông Phát đầu tư mở quầy tạp hóa nhỏ tại nhà để cuộc sống ổn định. Tuy nhiên, khách hàng khá thưa thớt.Năm 2012, ông Nguyễn Đại Lượng, Chủ tịch hội Nạn nhân chất độc da cam tỉnh Sóc Trăng động viên, ông Phát về nhà đóng cái bàn nhỏ để trước cửa, khuyên Dương không nên mặc cảm và ngồi bán vé số. Mỗi ngày Dương chỉ bán được 20-30 tờ vé số.
Ông Phát bày tỏ: "Tuy cuộc sống chật vật nhưng tôi vẫn lo cho Dương cơm ăn, áo mặc lành lặn như bạn bè trang lứa. Năm nay tôi đã 70 tuổi, hổng biết sống chết lúc nào. Tôi mà có mệnh hệ gì, Dương sẽ sống ra sao".
Thời gian qua, Thùy Dương thường đau ốm, lên cơn mỗi khi trái gió, trở trời và ông Phát phải đạp xe từ nhà ra bệnh viện huyện Mỹ Xuyên lấy thuốc cho con… Niềm mong mỏi lớn nhất của ông Phát hiện nay là có được một số tiền để chở Dương lên bệnh viện ung bướu TP. Cần Thơ cắt bớt phần bướu phía dưới để em bớt đau đớn và nhẹ nhàng hơn.
Ông Nguyễn Đại Lượng cho biết: "Gia đình ông Phát thuộc diện khó khăn, rất mong các tấm lòng thơm thảo gần xa, chung tay góp sức để ông Phát có điều kiện chữa khỏi bệnh cho Dương".
Theo Dân Việt

Nữ bệnh nhân tố bị sư thầy bấm huyệt sưng vùng kín

Cùng nằm viện, thấy người phụ nữ quá lứa lỡ thì chỉ có một mình, “thầy Tịnh” tỏ ra quan tâm. Theo tố cáo, nửa đêm, “thầy” sang giường nữ bệnh nhân để bấm huyệt “chữa bệnh âm dương”.

Nhận được đơn tố cáo, cơ quan công an phường Cát Dài, công an quận Lê Chân đã vào cuộc điều tra. Ngày 12/7, sư Tịnh đã được cơ quan điều tra triệu tập khẩn cấp để làm rõ.
Vẫn còn mệt mỏi vì chứng rối loạn tuần hoàn não, nhưng khi được hỏi chuyện về lần bị một người tự nhận là tu hành sàm sỡ, chị Lê Thị Vệ (37 tuổi, trú tại Nguyễn Công Trứ, Hải Phòng) vẫn gượng dậy, bày tỏ nỗi bức xúc của mình.
Chị Vệ tố bị "thầy Tịnh" sàm sỡ ngay trên giường bệnh ở viện.
Nhà chị Vệ neo người nên chị một thân một mình tự lo ăn uống, thuốc men trong viện, thi thoảng mới có người nhà đến thăm.Chị kể, đêm ngày 8/7, cảm thấy mệt mỏi nên chị được người nhà đưa vào bệnh viện Việt -Tiệp (Hải Phòng) và nằm ở phòng 407 – khoa Thần kinh, nhà C. Chị Vệ vốn chẳng được tinh khôn như người khác nên tuổi cập kê chưa kiếm được tấm chồng. Hiện chị sống cùng bố mẹ già, ngoài 70 tuổi.
Trong phòng, có một bệnh nhân nam điều trị trước thời điểm chị Vệ nhập viện, thường mặc áo nâu sòng của người tu hành, đầu cạo trọc, tự giới thiệu là tỳ kheo Thích Long Tịnh đang tu tại chùa Cao Linh, An Dương, Hải Phòng. Bệnh nhân và người nhà của họ vẫn kính cẩn gọi bệnh nhân nam này là “thầy Tịnh”. “Thầy Tịnh” một mình nằm điều trị tại đây, không có người nhà đi cùng, chăm sóc.
Thấy cảnh chị Vệ một thân một mình lúc ốm đau, “thầy Tịnh” tỏ ra đặc biệt quan tâm, chăm sóc. “Thầy Tịnh” thường gọi cơm hộp mang đến phòng bệnh và mời chị Vệ ăn cùng. Trong chuyện thường ngày, “thầy Tịnh” còn cao hứng xem tướng cho chị Vệ và phán rằng chị Vệ số khổ, đau yếu nọ kia…“Thầy Tịnh” khoe biết bấm huyệt chữa bệnh. Nói là làm, “thầy Tịnh” bấm huyệt ở vùng đầu giúp chị Vệ, xoa vết bầm tím ở đầu gối của chị ngã trước đó.
 
 Tỳ kheo Thích Long Tịnh từng có điều tiếng trong các mối quan hệ với nữ thí chủ.
“Nể nang” người tu hành nên chị Vệ vô tư đón nhận sự quan tâm đặc biệt của thầy Tịnh. “Khoảng hơn 2h đêm ngày 9/7, cả bệnh nhân và người nhà đã ngủ, tôi đang nằm lơ mơ thì thầy Tịnh mò sang giường tôi, nói là để bấm huyệt chữa bệnh âm dương thì bệnh của tôi mới khỏi được. Ông ta thò tay vào vùng ngực tôi, rồi thọc tay xuống vùng kín bấm huyệt. Tôi đau nhưng không dám kêu. Được một lúc thì ông ta trở về giường nằm. Đêm đó ông ta làm như thế 3 lần. Sáng hôm sau, khi tôi đi vào nhà vệ sinh nữ, ông ta vào theo và ôm tôi từ phía sau. Vùng kín của tôi đã bị tổn thương, sưng đau…”, chị Vệ kể lại đêm ám ảnh với giọng nói ngắt quãng, vẻ như uất ức.
Chuyện bị sàm sỡ sau đó được chị Vệ kể cho một bệnh nhân cùng phòng. Người phụ nữ này sau đó đã nói lại với em gái của chị Vệ. Người nhà chị Vệ bức xúc làm đơn trình báo tại công an phường Cát Dài, Lê Chân, Hải Phòng. “Thầy Tịnh” sau đó được cơ quan công an "mời" đến phường giải trình, lấy lời khai, tạm lưu trú qua đêm ngay tại trụ sở công an phường.
Chân dung kẻ tu hành mang nhóm “máu dê”
Tại chùa Cao Linh, nơi “thầy Tịnh” tự nhận đang tu hành, Đại đức Thích Giác Nghiên – Trụ trì chùa – xác nhận về thân nhân “thầy Tịnh”. Theo đó, tỳ kheo Thích Long Tịnh tên thế danh là Vũ Ngọc Liễu (65 tuổi, quê gốc ở Nghĩa Hưng, Nam Định).
Vào năm 2007, sư Nghiên được giao trọng trách quản lý chùa Cao Linh. Cuối năm 2008, Liễu đến chùa xin được tu. Thời điểm đó, chùa còn ngổn ngang công việc, chưa xây dựng được khang trang như hiện nay nên sư Nghiên hướng dẫn ông Liễu lên Yên Tử tu 1 năm rồi mới nhận về chùa Cao Linh. Đến năm 2010, ông Liễu tự nhận là đã tu ở Yên Tử theo hướng dẫn của sư thầy nên được nhận về chùa Cao Linh để thỉnh chuông, gõ mõ, quét dọn. Ông Liễu sau một lần đi du lịch Singapore trở về đã tự nhận là tỳ kheo Thích Long Tịnh.
Chùa Cao Linh nổi tiếng là ngôi chùa to, đẹp ở Hải Phòng.
Sư trụ trì chùa Cao Linh cho biết thêm, quá trình sống tại chùa, ông Liễu nhiều lần vi phạm quy tắc như đánh một sư bác bất tỉnh chỉ vì chuyện phòng ở trong chùa, nhập nhèm chuyện tiền bạc, điều tiếng về các mối quan hệ với nữ giới. Nhưng vị sư trụ trì vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở, hy vọng sẽ cảm hóa được người này.
“Sau lần này, tôi phải thực sự nghiêm khắc với ông Liễu và nhà chùa cũng phải xem xét lại trong việc lựa chọn người” – Đại đức Thích Giác Nghiên chia sẻ.
Tuy nhiên sư trụ trì chùa Cao Linh lại cho rằng, tỳ kheo Thích Long Tịnh không hẳn là người nhà chùa và không thuộc “biên chế” của nhà chùa. “Ông Tịnh chỉ là người bán thế xuất gia. Ông này đã từng có vợ con nhưng không hiểu vì lý do gì mà nhiều năm sống trong chùa. Ông ta không bao giờ nhắc đến vợ con, dù được hỏi”, sư Nghiên cho biết.
Hiện tại, những điều tiếng về ông Liễu, pháp danh Thích Long Tịnh khiến bà con phật tử địa phương vô cùng bất bình, thất vọng, ảnh hưởng đến uy tín của ngôi chùa nổi tiếng to đẹp này.
Tên nạn nhân đã được thay đổi
BẢO BẢO
Theo Infonet

Chụp ảnh cưới, cô dâu 'đụng' tử thi dưới hồ đá

Đang cùng chồng sắp cưới tìm cảnh đẹp tại khu vực hồ đá để chụp ảnh cưới, cô dâu kinh hoàng khi phát hiện tử thi nổi lềnh bềnh trên mặt nước phía dưới hồ.

Sáng ngày 14/7, một nhóm người từ TP.HCM đến khu vực hồ đá trong khuôn viên đại học Quốc gia TP.HCM (phường Đông Hòa, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương) để chụp ảnh đám cưới.
Trong lúc cô dâu đang loay hoay gần khu vực hồ đá (dối diện nhà khách ĐHQG) thì kinh hoàng phát hiện một tử thi nổi lềnh bềnh trên mặt nước trong tình trạng cơ thể phân hủy nặng, bốc mùi hôi thối nồng nặc nên bỏ chạy và tri hô.
Rất đông người hiếu kỳ vây kín hiện trường theo dõi vụ việc.
Lúc này hàng trăm người dân hay tin đã đến vây kín hiện trường theo dõi vụ việc.
Công an phường Đông Hòa và lực lượng bảo vệ dân phố cũng nhanh chóng có mặt để phong tỏa và bảo vệ hiện trường.
Cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh Bình Dương và phòng kỹ thuật hình sự ngay sau đó đã đến đưa thi thể lên bờ. Nạn nhân là nam giới (khoảng 25 tuổi), mặc quần Jean xanh; áo khoác và áo thun màu đen… bị trương sình, cơ thể đang phân hủy biến dạng. Do nạn nhân không có giấy tờ tùy thân nên chưa xác định lai lịch.
Cơ quan pháp y đã tiến hành khám nghiệm tử thi tại hiện trường.
Cơ quan pháp y đã tiến hành giải phẫu tử thi ngay tại hiện trường. Dù vậy hàng trăm người vẫn vây kín theo dõi và thậm chí có người còn nôn ói, bỏ chạy nhưng càng lúc số người hiếu kỳ kéo đến theo dõi càng đông đã khiến công tác giữ gìn trật tự của an ninh địa phương gặp nhiều khó khăn.
Sau đó thi thể nạn nhân đã được đưa khỏi hiện trường.
Đến gần 11h cùng ngày, thi thể nạn nhân đã được đưa khỏi hiện trường và đám đông dần được giải tán.