Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức trong ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức trong ngày. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Kinh hoàng mít, mận tiêm hóa chất thúc chín

Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật (Bộ NN&PTNT) cho biết, Việt Nam chưa cho phép ủ chín trái cây bằng hóa chất. Trên thực tế, các trái mít non và xanh đã được tiêm một loại hóa chất có tên etatron để thúc chín nhanh.

Mít non, xanh bên trong vẫn chín đều
Hiện tại các chợ lớn nhỏ của Hà Nội quanh năm bán mít, các xe hàng rong cũng bán mít khắp các phố phường khiến người dân được ăn mít quanh năm.
Khi hỏi về nguồn gốc của các loại mít này, người bán hàng chỉ giải thích: “Mít miền Nam ra quả 4 mùa nên mới có mít ăn thoải mái”. Giá một kg mít bóc múi sẵn là 35-40 ngàn đồng, còn mít chưa bóc là 20-22 ngàn đồng.

Bên ngoài mít rất xanh, gai nhọn, cứng, dày nhưng bên trong lại chín vàng rất đều. Cơ quan quản lý đã phát hiện việc sử dụng hóa chất ethaphon để thúc mít chín nhanh (Ảnh: N.A)

Quan sát những quả mít còn nguyên vẹn lớp vỏ bên ngoài, chúng tôi nhận thấy vỏ mít cứng, xanh non chứ không chuyển màu nâu, gai mít dày, nhọn, cứng và thân không tỏa ra mùi hương ngào ngạt như mít chín tự nhiên.
Tuy nhiên, toàn bộ bên trong các múi đều chín vàng, kể cả trong trường hợp có những quả mít bổ ra múi rất nhỏ do chưa đạt đến tuổi thu hoạch.
TS Nguyễn Văn Khải (hay còn được gọi là “Ông già Ôzôn), một chuyên gia về nuôi trồng rau quả sạch cho biết với mắt thường, người tiêu dùng không thể phân biệt được mít nào bị tiêm hóa chất thúc cho chín ép, mít nào không.
Nhưng với nhiều năm kinh nghiệm, ông cho biết: Mít bị tiêm hóa chất thì múi chín, ăn vẫn ngọt như thường nhưng phần ngoài bị sượng. Có quả bị tiêm thuốc quá tay nên chín nhũn, nẫu hết ruột.
“Quả mít chín tự nhiên thì thân rất mềm, mắt mít nở ra, gai không nhọn và thưa so với lúc còn xanh, có quả chín quá còn bị nứt, mùi rất thơm. Một quả mít mà gai nhọn, cứng, dày thì không thể có chuyện chín một cách bình thường”, TS Khải nói.
Tiêm hóa chất thúc mít chín ép
Theo TS Khải, từ trước đến nay người trồng mít và cả người buôn mít không còn dùng cách giấm mít thông thường là quây kín lại rồi dùng hương thơm đốt lên để ủ. Cách này khiến mít chín không nhanh, không đều và không ngọt.

Kinh hoàng mít, mận tiêm hóa chất thúc chín, Sức khỏe đời sống, Mit tiem hoa chat thuc chin, man tiem hoa chat thuc chin, u trai cay bang hoa chat, ngo doc thuc pham, suc khoe, bao
Hóa chất Trung Quốc được dùng để giúp các loại quả chín nhanh (Ảnh: CAND)

Thay vào đó, để mít chín, người trồng có thể tiêm nhiều loại hóa chất khác nhau thuộc nhóm etilen hoặc metilen để kích thích mít chín nhanh, nồng độ ít hay nhiều còn phụ thuộc vào sự am hiểu của người tiêm, tuy nhiên hiện nay việc sử dụng hóa chất này rất tùy tiện, gây ảnh hưởng đến sức khỏe người dùng.
Trao đổi với VietNamNet, ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật (Bộ NN&PTNT) cũng cho biết cách đây một thời gian đã rộ lên thông tin mít (và một số loại trái cây khác) được tiêm hóa chất để kích thích chín ép và Cục đã tiến hành kiểm tra, phát hiện hóa chất được sử dụng là ethaphon.
Theo ông Hồng, tại Việt Nam ethaphon chưa được phép sử dụng để làm chín trái cây, tuy nhiên, bản chất của loại hóa chất này là “an toàn” nếu dùng với liều lượng nhỏ!
“Việc chưa được phép sử dụng không đồng nghĩa với việc chất đó là độc hại. Các Hội đồng khoa học của Bộ hiện đang đề xuất thực hiện mấy đề tài nghiên cứu ủ trái cây bằng hóa chất để đưa việc này vào diện quản lý”, ông Hồng nói.
Theo ông Hồng, Việt Nam rất yếu trong lĩnh vực này nhưng thế giới nhiều nơi đã thực hiện rất hiệu quả, nhất là Trung Quốc. Một số nước còn khuyến khích doanh nghiệp dùng thuốc để ủ chín trái cây, với điều kiện thuốc đó phải được kiểm định và nằm trong danh mục cho phép (nếu có).
Tuy nhiên, ông Hồng cũng khẳng định dù “an toàn” nhưng do chưa được cấp phép sử dụng, hầu hết thuốc được nhập lậu từ Trung Quốc nên vẫn là hành động vi phạm pháp luật. Hiện nay, Việt Nam chưa cho phép sử dụng bất kỳ loại hóa chất nào để ủ chín trái cây.
Mận cũng bị tiêm thuốc kích thích để chín ép?
TS Khải cũng lưu ý đối với một loại hoa quả đang rộ vào thời điểm hiện tại là mận. Theo ông, thông thường mận chín tự nhiên rộ nhất vào tầm tháng 6, đặc biệt vào thời điểm cuối tháng 6. Tuy nhiên, từ cách đây khoảng 2 tháng, khi mà mận vừa vào mùa thì trên thị trường đã xuất hiện nhiều nơi bán mận chín đỏ.

 “Chín đỏ nhưng chín không đều, đó là do mận xanh bị thu hoạch sớm rồi giấm thuốc. Nhiều nơi còn hái mận xanh đem bán, đến nơi bán mới giấm thuốc để mận không dập nát. Người trồng mận muốn mận bán được giá, muốn giữ được mận đẹp lâu nên đã làm cách này, rất nguy hại đến sức khỏe”, TS Khải nói.
Theo Ngọc Anh (Vietnamnet)

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Giật mình với... bã trà tái chế!

Cách đây không lâu, dư luận từng xôn xao chuyện một số cơ sở chế biến trà (chè) ở tỉnh Lâm Đồng tái chế bã trà phế thải của một DN sản xuất nước giải khát. Tuy nhiên đến nay, hiện tượng trên vẫn chưa được chấn chỉnh triệt để.

Trái lại, hiện tượng tái chế bã trà còn có vẻ phát triển mạnh mẽ; khi mới đây, chúng tôi đã tận mắt chứng kiến một “nhà máy” tái chế bã trà thuộc hàng “khủng” ở tỉnh Bình Dương.
Vào một buổi trưa cuối tháng 4, tôi được anh Nguyễn Văn Sang - phụ trách kinh tế - thương mại - dịch vụ thuộc UBND P.Bình Hòa, huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương - dẫn đường, xâm nhập vào “nhà máy” tái chế... bã trà vào hàng “khủng” này.

Xâm nhập “dây chuyền công nghệ” tái chế bã trà
“Nhà máy” tái chế bã trà không bảng hiệu, ở khu phố Bình Đức. Giữa trời nắng như đổ lửa, trước mắt chúng tôi, trên khu đất trống rộng khoảng 5.000m2, các công nhân đang đổ hàng tấn bã trà xanh nhão nhẹt như phân trâu ra phơi. Sau khi bã trà đã khô, các công nhân đổ vào máy sàng, sảy... Ghé vào chỗ nghỉ của 5 người làm, chúng tôi được một thanh niên cho biết: “Ông chủ mua bã trà phế thải từ mấy Cty sản xuất nước trà xanh đóng chai”. Tôi hỏi: “Phơi để làm gì?”. Một người trả lời: “Làm trà ướp xác”.

Những người làm công kể cho tôi và anh Sang nghe quy trình, công nghệ tái chế bã trà thành loại “trà ướp xác”, mà lần đầu tiên tôi mới nghe, mới biết: Sau khi các Cty “ông lớn” sản xuất các loại nước trà đóng chai; bã trà phế thải - thay vì hủy bỏ, hoặc dùng làm phân bón cho cây trồng - lại được tuồn ra, bán rẻ cho ông chủ (tên Hoàng) - chuyên tái chế bã trà.

Giật mình với... bã trà tái chế!, Tin tức trong ngày, ba tra tai che, co so che bien tra tai che, ba tra phe thai, nha may san xuat tra tai che, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn
“Dây chuyền lò sấy” bã trà hoạt động suốt ngày đêm. Ảnh: C.H

Tại gian nhà tôn lụp xụp, chất  hàng chục tấn bã trà đã được phơi, sấy... Ông chủ thuê hơn chục người làm công việc tái chế bã trà. Lương mỗi người từ 2 - 4 triệu đồng/tháng. Hằng ngày, nhiệm vụ của họ là đổ bã trà ra phơi, sàng lọc ra nhiều chủng loại... Trong nhà có gần 10 lò sấy, liên tục đỏ lửa, có 2 - 3 người đổ từng mẻ bã trà vào lò sấy. Sau khoảng 2 giờ, cánh trà se cuốn, mẻ bã trà được đổ ra thành đống cạnh lò...

Bốc một nắm trà đã được sấy xong, đưa lên mũi ngửi, không thấy mùi vị gì. Nhưng về mặt cảm quan, những lá trà khô, màu đen cứng, se lại, không khác gì trà được bỏ vào bọc, bán ký ngoài thị trường. Tôi thắc mắc: “Trà này có mang ra bán cho người ta uống không?”. Một người làm công cho biết: “Tụi em chỉ sấy thôi. Sau đó chia làm nhiều loại, loại tốt, loại vừa, loại xấu. Bã trà sấy xong, chở về thành phố ướp hương, trộn lài, rồi bán cho các trại hòm để ướp xác”. Một người khác ỡm ờ: “Mang về ướp hương trà, trộn hoa lài, hoa sen, làm trà uống có sao đâu. Trà đó có giá tới 10.000 đồng/kg”...

“Nhà máy chui” và “trung tâm” phân phối vô danh


Bất ngờ, một chiếc ôtô BKS 51A – 380.20 chạy xộc vào. Anh Sang vồn vã chào đón ông chủ Hoàng (gần 40 tuổi): “Bọn tui xuống tìm hiểu về xây dựng nông thôn mới”. Từ ngờ vực, ông chủ chuyển sang thân mật: “Vậy mà mấy đứa gọi tôi về gấp, tưởng có chuyện...”. Tôi nhanh trí: “Xưởng to quá, bã trà mua ở đâu vậy anh?”. Ông Hoàng đáp: “Mua từ mấy Cty sản xuất nước trà xanh”. “Anh mua bao nhiêu một ký? Phơi, sấy xong, bán ra được bao nhiêu?”. Ông Hoàng trả lời: “Lúc trước, họ cho không, nhưng giờ họ bán từ 200 - 300 đồng/kg. Tôi phơi, sấy, bán làm trà ướp xác người chết cho các trại hòm, giá từ 2.000 - 4.000 đồng/kg”.

Giật mình với... bã trà tái chế!, Tin tức trong ngày, ba tra tai che, co so che bien tra tai che, ba tra phe thai, nha may san xuat tra tai che, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn
Người giẫm chân lên trà... Ảnh: C.H

Anh Sang hỏi: “Cơ sở chế biến có giấy phép không?”. Ông chủ Hoàng giả lả: “Không, tôi có thuê đất của phường”. Anh Sang: “Hôm nào ông lên phường kê khai, tôi hướng dẫn thủ tục cho. Không có giấy phép, quản lý thị trường kiểm tra là chết”. Ông Hoàng nói: “Quản lý thị trường huyện, toàn quen biết hết mà. Anh em dưới phường, tôi cũng quen luôn”(!?). Chúng tôi chia tay ông chủ và rời khỏi “nhà máy”.

Theo anh Sang, “nhà máy” này tồn tại đã hơn 2 năm nay, nhưng thật không ngờ, một cơ sở to đùng như vậy, hoạt động... “chui”, không có giấy phép, mà không ai “hỏi thăm”. Sáng hôm sau, tôi mật phục tại cổng “nhà máy”. Khoảng 10 giờ, một xe tải có cần cẩu chở hơn chục chiếc giỏ màu trắng, bên trong mỗi giỏ chứa trên 100kg bã trà. Chiếc xe chạy vào “nhà máy”, dùng cần cẩu móc từng giỏ lớn bã trà thả xuống cho những người làm công đổ ra sân phơi... Khoảng 10 giờ 30, chiếc xe tải BKS 54V-7592, có ghi dòng chữ “Hội Chữ thập Đỏ” chạy ngược ra. Xe chở đầy sản phẩm... bã trà đã được tái chế. Lập tức, tôi bám đuôi theo dõi...

Sau hơn một giờ, chiếc xe tải ghé vào “Bãi giữ xe Thanh Phát” (địa chỉ 245/61B Hòa Bình, P.Hiệp Tân, Q.Tân Phú, TPHCM). Tôi tìm cách vào sâu trong bãi giữ xe. Lại một gian nhà tôn xập xệ không bảng hiệu. Những bao bã trà được chất cao tận nóc nhà. Hóa ra, đây là điểm tập kết bã trà đã  tái chế. Một người đàn ông chạy xe gắn máy vào, một thanh niên  vác 2 bao loại 50kg, đặt lên xe. Người lái xe máy chở bã trà ra khỏi bãi xe và mất hút.

Tôi xông vào nhà chứa bã trà và thấy hơn chục bao tải màu xanh được may kín miệng, do xe tải 54V-7592 chở xuống. Hai thanh niên trông coi hàng cho hay: “Đó là trà lá, tốt hơn. Chờ giao cho người ta chở đi ướp hương, ướp lài”. Tôi hỏi tiếp: “Hàng có giao về các tỉnh không?”. Một thanh niên nói: “Có chứ, hàng đó giao về Đồng Tháp”. Tôi băn khoăn: “Liệu có mang trà này bán cho người ta uống không?”. Họ trả lời: “Anh đi hỏi ông chủ, tụi em làm công không biết”...
Theo Cao Hùng (Lao động)

Đề xuất thu phí đường bộ qua lốp xe

Tại chương trình “Giải pháp tháo gỡ khó khăn, nâng cao hiệu quả kinh doanh và an toàn giao thông trong hoạt động vận tải hàng hóa”, do Bộ GTVT và Hiệp hội Vận tải Hàng hóa TPHCM tổ chức ngày 30/5, một số doanh nghiệp vận tải đã nêu đề xuất việc nộp phí đường bộ qua lốp xe.

Ông Hà Thanh Sơn, Giám đốc Cty Vận tải Sơn Hà (Bình Dương), cho rằng việc thu phí sử dụng đường bộ (SDĐB) qua lốp xe là phù hợp vì các phương tiện giao thông đều sử dụng lốp. Sử dụng cầu đường nhiều, lốp mau hỏng, phải mua nhiều, có nghĩa là doanh nghiệp vận tải (DN) phải nộp phí cao nếu thường xuyên sử dụng cầu đường bộ.

“Thu phí SDĐB hiện nay như đánh cá bằng tay. Tại sao chúng ta không đánh cá bằng lưới?”, ông Sơn đặt vấn đề.

Ngoài ra, các DN cho rằng, buộc nộp phí SDĐB trên mỗi rơ-mooc là bất hợp lý vì rơ-mooc không động cơ, vận hành đồng thời với đầu kéo. Do quy trình thông quan đối với hàng container kéo dài từ 24-48 tiếng, chủ hàng yêu cầu xe đến trước 24 tiếng để không bị lỡ thời gian xếp hàng, kiểm hóa nên DN thường phải trang bị khoảng 3 rơ-mooc trên mỗi đầu kéo.

“Chúng tôi có 33 xe đầu kéo nhưng phải trang bị gần 100 sơ mi rơ-mooc. Từ khi nộp phí SDĐB, mỗi tháng, DN bị thiệt hại 32 triệu đồng. Phí SDĐB bản chất là biến phí, có sử dụng cầu đường bộ mới nộp nhưng hiện nay trở thành định phí. Xe chưa vận chuyển hàng đã nộp phí trước”, ông Sơn nói.

Chủ tịch Hiệp hội Vận tải Hàng hóa TPHCM (HHVT) Bùi Văn Quản kiến nghị Nhà nước thu phí SDĐB qua xăng dầu và thu hằng tháng, thay vì thu theo kỳ kiểm định xe (sáu tháng đến ba năm) như hiện nay để tránh tình trạng nhiều DN phải vay tiền ngân hàng, trả lãi hằng tháng để ứng trước tiền phí cho Nhà nước.

Chen chúc nộp phí sử dụng đường bộ ở TPHCM.

“Thu qua xăng dầu, căn cứ kê khai thuế và định mức tiêu hao nguyên vật liệu, nhiên liệu, cơ quan thuế dễ dàng khấu trừ phí đối với các đơn vị, cá nhân sử dụng xăng dầu, nhưng không sử dụng cầu đường bộ. Nộp phí hằng tháng, DN không chịu áp lực về tài chính trong thời điểm kinh tế khó khăn như hiện nay, đồng thời được hồi tố nếu nộp oan”, ông Quản nói.

Ông Đỗ Xuân Phú, Giám đốc Cty Vận tải Minh Liên, nói: Xe bị tai nạn, ngưng hoạt động vẫn phải đóng phí. Nhà nước quy định DN được khấu trừ phí nếu ngừng trên 30 ngày, nhưng cái khó hiện nay là không có chứng cứ chứng minh xe ngừng hoạt động.

Phó Chủ tịch HHVT Đinh Nam Dinh băn khoăn: DN nộp phí SDĐB cùng lúc cho nhiều phương tiện chỉ được cấp một tờ phiếu thu (hóa đơn). Hiện nay, các đơn vị phải photocopy bản chính thành nhiều bản, đóng dấu “sao y bản chính” của đơn vị rồi giao cho các tài xế và phập phồng lo bị bắt bí nếu xe bị kiểm tra trên đường.

Bà Trịnh Thị Hằng Nga, Vụ trưởng Vụ Pháp chế Bộ GTVT, cho biết sẽ xem xét, kiến nghị lãnh đạo Bộ GTVT giải quyết vướng mắc theo hướng quy định nhiều thời hạn nộp phí để DN chủ động chọn cách nộp phí phù hợp.

Ông Đỗ Xuân Phú cảnh báo: “Tôi thấy xe chở quá khổ, quá tải chạy lên cầu vượt Thủ Đức (TPHCM) mà rùng mình vì cây cầu bị rung chuyển. Lẽ ra, các đơn vị nên nhắc nhở tài xế, nếu chở quá tải, quá khổ thì đi bên dưới để tránh nguy cơ sập cầu”.
Ông Hà Thanh Sơn nói: “Thỉnh thoảng, chủ hàng ép chở nặng, ruột gan cồn cào, vì sợ mất khách vẫn phải chạy, lén lút ban đêm. Công ty tôi hiện có bốn lái xe đang bị giam bằng vì chở quá tải”.
Theo Phạm Lê Thư (Tiền Phong)

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Dị nhân mù ngày cuốc bộ 15 km kiếm sống

55 tuổi, 55 năm sống trong bóng tối, anh Hồ Sỹ Kiều vẫn khiến cho mọi người thán phục bởi nhiều khả năng đặc biệt. Khả năng đặc biệt của anh không chỉ người khiếm thị mà người mắt sáng bình thường không phải ai cũng làm được.

Người nghệ sỹ mù

Anh Hồ Sỹ Kiều (SN 1959) quê ở thôn 4, xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An. Lúc mới lọt lòng đã bị căn bệnh đậu mùa cướp đi đôi mắt. Suốt cuộc đời anh Kiều không có cơ hội một lần nhìn thấy ánh sáng. Nhưng khi tưởng như cánh cửa cuộc đời đóng sập lại thì càng lớn, anh Kiều càng khiến mọi người thán phục về các tài lẻ của mình.
Thuở lên mười, trong một lần cùng trai làng xem hội diễn văn nghệ, không hiểu sao tiếng đàn bầu thanh thót trầm bổng đã làm cho đam mê và năng khiếu âm nhạc của chàng trai mù được hồi sinh. Từ đó, anh làm quen với chiếc đàn bầu. Chơi được đàn bầu, anh tập chơi ghi ta, nhị… Chẳng bao lâu mà Kiều đã trở thành một nhạc công chơi được nhiều loại nhạc cụ nhất làng. Kể cả những người sáng mắt học nhạc cũng không nhanh bằng Kiều.

Chưa một lần anh Kiều nhìn thấy ánh sáng

Anh Kiều kể: “Mình chỉ được người ta chỉ cho tý chút nhạc lý, còn lại là tự mày mò học hỏi. Việc học cũng lắm gian nan, mù lòa chẳng thể đọc được sách vở gì. Tất cả phải nhờ vào đôi tai, tập trung lắng nghe rồi mò mẫm làm theo".

Sau này khi đài phát thanh phổ biến, Kiều học thêm một số làn điệu dân ca ví dặm, chèo, tân cổ và cả nhạc tân thời tự mình vừa đàn vừa hát. Với tài năng dị thường đến mức đặc biệt, Kiều đã chơi nhuần nhuyễn nhiều bài dân ca, nhạc cổ bằng chiếc đàn bầu tự chế khiến gia đình và những hàng xóm không khỏi ngạc nhiên và thán phục.

Không biết chữ nhưng chàng trai mù của miền quê nghèo này có khả năng học thuộc và nhớ rất nhiều các làn điệu dân ca của các vùng miền, nhạc hiếu, hỉ anh chơi được cả. Ba chục năm nay, anh kiêm luôn thổi kèn cho các đám tang của làng.

Đi bộ 15 kilomet/ngày


Đã gần 15 năm nay, chỉ có mưa gió bão bùng, lễ tết anh mới ở nhà nghỉ ngơi. Bình thường mỗi ngày Kiều cuốc bộ khoảng 15 kilomet đi làm. Quyết không để gánh nặng cho gia đình, anh đi bán tăm cho hội người mù kiếm sống. Một ngày làm việc bắt đầu lúc 6h30, với gậy và ba lô trên vai Kiều bước chân ra khỏi nhà. Điểm bán hàng ưa thích của anh là chợ huyện. Kiều cho biết, chợ huyện cách nhà anh 7 kilomet. Hôm nào may mắn, xin đường người làng ngồi nhờ xe máy thì tốt, còn không anh vẫn phải cuốc bộ. Kiều bảo: “Những đoạn đường nào tôi đã đi qua, ổ gà chỗ nào, gạch đá chỗ nào, gốc cây chỗ nào, thậm chí phân trâu chỗ nào, khi nhờ gậy phát hiện ra, thì tôi nhớ như in. Lúc về sẽ tránh ra ngay. Không bao giờ bị nhầm lẫn”.
Từ ngày chập chững biết đi đến giờ, anh có biệt tài, con đường nào đã đi qua rồi thì không bao giờ nhầm đường nếu đi lại. Con đường đó cho dù chỉ một vài bước chân của một con ngõ, hoặc là đường lớn dài đến cả vài chục kilomet.

Dị nhân mù ngày cuốc bộ 15 km kiếm sống, Tin tức trong ngày, di nhan mu, di nhan di bo 15km kiem song, nguoi khuyet tat, nguoi mu nhieu tai le, nguoi choi duoc nhieu nhac cu nhat, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn
Ở độ tuổi 55, mỗi ngày anh vẫn đi bộ tối thiểu 15 kilomet.

Điều lấy làm lạ, cuốc bộ trên đường nhưng chẳng bao giờ Kiều bị ngã, thậm chí anh còn biết đường để tránh ô tô. Tài của Kiều không chỉ ở đó, cho dù bây giờ đã 55 tuổi, anh vẫn có thể leo dừa, hái dừa, thậm chí bằng tay không có thể hái dừa ăn ở trên ngọn cây.

Bù lại cho những thiệt thòi

Anh Kiều có 2 đời vợ. Hỏi vì sao anh lại “cưa” đổ hai người đàn bà lành lặn, Kiều nhoẻn miệng cười: “Do duyên số”. Nhưng người làng thì nói rằng, sỡ dĩ cả hai người phụ nữ gắn với đời Kiều, đã đồng ý đến với anh nhờ cảm mến tiếng đàn, lời ca, cũng như nỗ lực vượt lên chính mình của anh.
Sau khi chia tay người vợ đầu, đến bây giờ, anh Kiều đang sống hạnh phúc với người vợ thứ 2. Kiều khoe: “Mới đó mà đã 11 năm kỷ niệm ngày cưới”. Hơn chục năm chung sống hạnh phúc, vợ chồng anh đã có 2 đứa con trai khỏe mạnh. Kiều tự hào đó là niềm hạnh phúc lớn nhất đời anh, mà có lẽ trước đây khi nhận ra mình thiệt thòi so với người khác, anh không dám mơ.

Cuộc sống của hai vợ chồng nuôi hai đứa con thơ đối còn nhiều khó khăn. Nhưng khi tiếp xúc với Kiều, chúng tôi nhận ra người đàn ông này lúc nào cũng lạc quan tự tin lạ thường. Anh tâm sự: “Mình cháy bóng (mù), nhưng bù lại ông trời cho sức khỏe để làm việc, cho một gia đình đầm ấm là tốt rồi. Nhiều lúc, hạnh phúc không cần những điều to lớn”.
Theo Hà Phương (Gia đình và Xã hội)

Đà Lạt: Môtô CSGT tông nát xe máy

Trong lúc truy đuổi một nhóm tụ tập “đi bão”, xe môtô của cảnh sát giao thông đã tông nát một xe gắn máy chạy ngược chiều.

Vụ tai nạn xảy ra trên đường Hùng Vương, thành phố Đà Lạt, vào khoảng 21 giờ đêm qua (29/5).
Hai cảnh sát giao thông (thuộc Đội Cảnh sát giao thông Công an thành phố Đà Lạt) điều khiển xe môtô đuổi theo một nhóm khoảng 10 xe gắn máy đang tụ tập “đi bão” trên đường Hùng Vương theo hướng từ trung tâm thành phố về Trại Mát.

Đà Lạt: Môtô CSGT tông nát xe máy, Tin tức trong ngày, mo to canh sat giao thong gay tai nan, mo to canh sat giao thong, mo to canh sat, truy quyet dua xe gay tai nan, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn
Chiếc mô tô gây tai nạn (ảnh do người dân cung cấp).

Đà Lạt: Môtô CSGT tông nát xe máy, Tin tức trong ngày, mo to canh sat giao thong gay tai nan, mo to canh sat giao thong, mo to canh sat, truy quyet dua xe gay tai nan, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn
Xe gắn máy bị tông bẹp nát.

Qua ngã 3 Hùng Vương – Trần Quý Cáp khoảng 1km, một xe trong nhóm “đi bão” bất ngờ quay ngược lại toan chạy trốn. Môtô cảnh sát quay đuổi theo, đến đoạn trước cổng nhà hàng Yến Sào, xe môtô của cảnh sát tránh một xe ôtô chạy ngược chiều nên đã tông vào xe gắn máy biển kiểm soát 49P1-4685 chạy ngược chiều.

Vụ va chạm mạnh khiến xe môtô bay hơn 10m sang bên phải đường, còn xe gắn máy bị bẹp nát phần đầu. Người đàn ông đi xe gắn máy và hai cảnh sát giao thông bị thương nhẹ.

Sau khi xảy ra tai nạn, hàng trăm người dân tụ tập bày tỏ bức xúc vì cho rằng cảnh sát giao thông chỉ lo nhanh chóng đưa xe mô tô lên lề đường mà chưa làm thủ tục đo vẽ hiện trường vụ tai nạn.
Thanh Sơn (Khampha.vn)

HN: Phát hiện xác trẻ ở thùng rác BV phụ sản

Trong lúc thu dọn rác thải y tế của Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội, một lao công hoảng hốt khi phát hiện xác một trẻ sơ sinh trong thùng rác.

Trao đổi với phóng viên, đại diện lãnh đạo Bệnh viện Phụ sản Hà Nội cho biết, vào khoảng 18h ngày 28/5, đơn vị nhận được thông tin phát hiện một trẻ sơ sinh ở khu tập kết tác thải của bệnh viện.
Sau đó lãnh đạo bệnh viện đã cử người xuống để kịp thời xử lý. Thông tin ban đầu, xác trẻ sơ sinh được xác định là con trai, nặng 2.8kg. Lúc phát hiện cháu bé đã tử vong, trên người mặc một bộ áo quần mới.
Đến sáng ngày 29/5, cơ quan pháp y Bệnh viện Việt Đức đến để khám nghiệm tử thi. Sau khi khám nghiệm tử thi xong, phía Bệnh viện Phụ sản đã tổ chức làm tang lễ cho cháu theo đúng quy trình.
Theo lãnh đạo bệnh viện, đến thời điểm hiện tại, phía bệnh viện chưa nhận được bất cứ thông tin gì liên quan đến bố mẹ hay người thân cháu bé.
Hiện nguyên nhân vụ việc đang được cơ quan chức năng điều tra làm rõ.
Thư Lê – Đức Nguyễn (Khampha.vn)

UNICEF ca ngợi cô gái xương thủy tinh VN

Ngày 29/5, trên trang web chính thức của Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc (UNICEF) đăng bài viết ca ngợi “cô gái xương thủy tinh” Nguyễn Phương Anh của Việt Nam bởi tài năng và nhiệt huyết sống của cô đã mang lại tính khích lệ lớn đối với cộng đồng.

Bài viết cho biết, giống như mọi trẻ em khác, những trẻ em khuyết tật có rất nhiều tài năng, song thường xuyên bị xã hội hắt hủi bởi định kiến và sự thiếu hỗ trợ. Do đó, trẻ em khuyết tật trở thành một trong những đối tượng bị khuất lấp và dễ tổn thương nhất trên thế giới.

Thực trạng này được UNICEF phản ánh trong báo cáo: “Tình trạng của trẻ em thế giới năm 2013: Trẻ em và những khuyết tật” sẽ được công bố vào ngày 30/5/2013. Báo cáo thu hút sự chú ý của toàn cầu về nhu cầu khẩn thiết của bộ phận đông dân số bị khuất lấp này. UNICEF đã biểu dương một cô gái khuyết tật VN  vẫn sử dụng tài năng, nhiệt huyết sống để khích lệ những người sống xung quanh mình.

Nguyễn Phương Anh (16 tuổi) bị mắc chứng bệnh bất toàn trong tạo sinh xương (còn gọi là bệnh xương thủy tinh). “Tôi gãy xương khoảng 30 lần hoặc hơn thế nữa. Tôi và gia đình dừng việc đếm gãy xương bởi nó quá thường xuyên”.

Từ khi còn nhỏ, Phương Anh đã phải vượt qua định kiến xã hội về người khuyết tật. “Tôi đã từng nghĩ việc khác biệt với mọi người thật tồi tệ. Gia đình và tình yêu của họ đã giúp tôi dần nhận ra giá trị đích thực và những màu sắc thực sự của bản thân mình". Đó là lý do tại sao tôi tự hào gọi mình là “thủy tinh”. Tôi muốn mọi người nhìn tôi như một cô gái dễ bị tổn thương về cơ thể, song khó có thể gục ngã bởi mặt ý chí, nhiệt huyết sống”.

“Cô gái xương thủy tinh” Nguyễn Phương Anh.

“Giữa các lớp học, tôi chỉ có thể ngồi và trò chuyện với bạn bè, đọc sách hay nghe nhạc. Khuôn viên trường học quả thật không được xây dựng để những người đi xe lăn có thể di chuyển dễ dàng”. Cô bé hy vọng tình trạng này phải sớm thay đổi để những người như cô có thể tự làm được nhiều việc hơn.  

Lên 8 tuổi, Phương Anh đã được hát trên Đài Phát thanh VN, em còn tham gia cuộc thi Vietnam’s Got Talent, nhận được sự ủng hộ và yêu mến của hàng triệu người.

Phương Anh hiện đang làm việc với tư cách một người bạn của UNICEF Việt Nam để tiếp tục truyền đi thông điệp của mình nhằm giúp đỡ trẻ em khuyết tật.
Theo Hải Long (Lao động)

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Sẽ xử phạt xe không có hộp đen

Những xe không lắp thiết bị giám sát hành trình và những xe có lắp nhưng không hoạt động, sẽ bị phạt từ 2-3 triệu đồng.

Bộ Giao thông – Vận tải vừa cho hay, từ 1/7/2013, sẽ tiến hành xử phạt những xe không lắp thiết bị giám sát hành trình (hộp đen) và những xe có lắp nhưng không hoạt động. Mức phạt được đưa ra là từ 2-3 triệu đồng.
Ông Nguyên Văn Huyện – Chánh thanh tra Bộ GTVT cho biết, hiện trên toàn quốc có 48.000 xe của các doanh nghiệp kinh doanh vận tải đã được lắp hộp đen. Từ 1/7 tới, những doanh nghiệp có 30% số xe trở lên bị phát hiện vi phạm các các điều kiện kinh doanh vận tải sẽ bị thu hồi giấy phép kinh doanh và những xe vi phạm các quy định trên sẽ bị tước phù hiệu kinh doanh.

Từ 1/7, xe khách, xe tải không có hộp đen sẽ bị phạt từ 2-3 triệu đồng

Hộp đen là thiết bị giám sát hành trình đối với phương tiện vận tải đường bộ, có tính năng ghi liên tục, lưu giữ và truyền phát qua mạng internet về máy chủ của doanh nghiệp để lưu trữ theo quy định những thông tin tối thiểu về quá trình khai thác và vận hành của phương tiện vận tải, như: tốc độ xe chạy, lượng nhiên liệu, số lần dừng đỗ, mở cửa xe; thời gian làm việc của lái xe…
Tuy nhiên, theo ông Huyện, đa số doanh nghiệp vận tải vẫn chưa chú trọng đầu tư lắp đặt hộp đen hoặc lắp cho có để đối phó với lực lượng chức năng.

Sẽ xử phạt xe không có hộp đen, Ô tô - Xe máy, hop den o to, xu phat xe khong co hop den, xe khong co hop den, giam sat hanh trinh, hop den, quy dinh lap hop den o to, phat xe khong co hop den, o to, ô tô, oto, tin o to, bo GTVT, bao
Đa số doanh nghiệp vận tải vẫn chưa chú trọng đầu tư lắp đặt hộp đen

Được biết, việc xử phạt xe không lắp thiết bị hộp đen là giải pháp nhằm kiềm chế TNGT, trọng tâm là các vụ TNGT đặc biệt nghiêm trọng liên quan đến xe khách và xe tải.
Theo TTTĐ

Sốc: Video làm nhục nữ sinh ở Phú Thọ

Video ghi lại cảnh nhóm học sinh đánh nữ sinh do một cô gái đưa lên trang Facebook cá nhân chưa đầy một ngày đã nhận được 559 bấm like (thích) và hàng trăm bình luận, chia sẻ.

Ngày 28/5, trên trang Facebook cá nhân của một cô gái xuất hiện video ghi lại cảnh nhóm học sinh đánh đập, làm nhục một nữ sinh trong nhà vệ sinh.
Nhóm nữ sinh trong video được cho là học sinh một trường THCS ở Việt Trì – Phú Thọ.

Nhóm học sinh đánh đập và bắt nữ sinh cởi áo (Ảnh cắt từ clip)

Video được đưa lên với tiêu đề: “Đánh chết con… này đê”. Người đưa video này lên trang facebook cá nhân là một nữ sinh và được cho là người trong nhóm học sinh “tra tấn” bạn nói trên.
Trong video clip, một nữ sinh vừa chửi tục vừa tát bôm bốp vào mặt nạn nhân. Xung quanh có rất nhiều nữ sinh khác reo hò, cổ vũ. Sau một hồi đánh đập, nhóm người đã bắt nữ sinh lột áo để làm nhục.
Lẫn trong tiếng nữ sinh nhốn nháo còn xuất hiện giọng nam: “Cởi áo ra!”.

Sốc: Video làm nhục nữ sinh ở Phú Thọ, Tin tức trong ngày, clip lam nhuc nu sinh, nu sinh danh nhau, clip nu sinh danh nhau, nu sinh, danh hoi dong, bao luc hoc duong, nu sinh tat nhau, vang tuc, lot ao nu sinh, bao, tin tuc, tin hot, tin hay, clip nu sinh danh nhau da man, giáo dục, giao duc, tin, vn, tin tuc, tin moi, bao
Facebook xuất hiện clip làm nhục nữ sinh

Mặc dù mới xuất hiện trên trang Facebook cá nhân từ trưa qua (28/5), nhưng video đáng hổ thẹn này đã được 559 người bấm like (thích). Ngoài ra còn có hàng trăm ý kiến bình luận và rất nhiều lượt chia sẻ.
Nhiều bình luận bày tỏ sự bức xúc với hành động dã man và chủ trang Facebook này. Cũng không ít ý kiến hùa vào cổ vũ, phấn khích.
Có người bình luận rằng: "Chả hiểu nó nghĩ kiểu gì mà tự đánh xong lại dám post clip lên nữa thì chịu nó rồi, hay là nó muốn đi cải tạo". Nhiều bình luận cho biết, nữ sinh bị đánh tên Ngọc, “97 đấy... nhưng chả biết thế nào học cùng 98”.
Một số bình luận gọi chủ trang Facebook cá nhân này tên là Trà.
Lệ Vân (Khampha.vn)

Ăn bớt vắc xin: 'Đã có tiền sao còn bớt'

Chiều 28/5, Phó Giám đốc Sở Y tế Hà Nội – ông Hoàng Đức Hạnh trả lời báo chí xung quanh vụ nữ y sỹ của Trung tâm Y tế Dự phòng Hà Nội ăn bớt vắc xin.

Những ngày gần đây, các phương tiện thông tin đại chúng đồng loạt thông tin về việc nhân viên của Trung tâm Y tế Dự phòng Hà Nội khi tiêm chủng cho trẻ đã ăn bớt vắc xin. 

Chiều 28/5, tại hội nghị giao ban báo chí do ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tổ chức, nhiều PV đặt câu hỏi về việc xử lý vụ việc này. 

Tại cuộc giao ban, ông Hoàng Đức Hạnh – Phó Giám đốc Sở Y tế thành phố Hà Nội cho biết, ngay sau khi buộc thôi việc đối với y sỹ sai phạm, ngành y tế tiếp tục kiểm điểm trách nhiệm của các cá nhân có liên quan. 

Dự kiến ngay cuối tuần này sẽ công bố hình thức kỷ luật (nếu có xác định sai phạm) đối với Giám đốc, Trưởng phòng Trung tâm Y tế Dự phòng Hà Nội. 

Ông Hạnh cho biết, sự việc đã gây ảnh hưởng tới uy tín của ngành, ảnh hưởng không tốt đối với dư luận xã hội đối với công tác tiêm chủng. Đây là sai phạm chỉ mang tính cá nhân y sỹ Bùi Thị Phương Hoa, không phát hiện ra có nhóm lợi ích.
Trước ý kiến cần định lượng kháng thể đối với cháu Phong (Vĩnh Phúc), bị y sĩ Hoa trực tiếp tiêm vắc xin thiếu, ông Hạnh cho biết hiện ở Việt Nam chưa thực hiện được điều này. Vì nhiều lý do, trong đó có việc cơ địa của mỗi người sẽ có các kháng nguyên khác nhau… Do vậy, việc xác định kháng thể rất khó. 

Chưa thỏa mãn với câu trả lời của vị lãnh đạo Sở Y tế, PV tiếp tục đặt câu hỏi: Để tiêm mũi “5 trong 1” như cháu Phong, gia đình phải bỏ ra một mức phí dịch vụ không nhỏ. Trong đó, Trung tâm Y tế Dự phòng đã có lợi ích, người đi tiêm có lợi ích. Vậy mỗi lần tiêm, người thực hiện tiêm nhận được bao nhiêu tiền? 

Cũng theo các PV, các phương tiện truyền thông đưa tin, cháu Phong không phải là nạn nhân duy nhất là bị tiêm thiếu vắc xin. Nếu nói có không vụ lợi tại sao y sỹ lại bớt nhiều lần như vậy?  

Bên cạnh đó, mức xử lý đuổi việc với nhân viên y tế sai phạm, còn một số ý kiến dư luận chưa yên tâm. Nhiều ý kiến cho rằng, việc tiêm vắc xin thiếu như y sỹ trên có đáng bị xem xét hình sự và mời công an vào cuộc xử lý không?

Hình ảnh lọ vắc xin và nhãn được cho là bị "ăn bớt" tại Trung tâm Y tế Dự phòng Hà Nội

Trả lời câu hỏi trên, ông Hạnh cho hay, trong tiêm chủng có hai hình thức là tiêm chủng mở rộng miễn phí và tiêm chủng dịch vụ (có thu tiền). Đối với loại tiêm chủng dịch vụ, sau khi tư vấn cho người dân loại vắc xin, giá tiền... gia đình sẽ quyết định tiêm hay không. 

Bản thân Trung tâm Y tế Dự phòng có lợi ích, người đi tiêm cũng có lợi ích trong đó. Vậy đã có tiền, vẫn còn ăn bớt làm gì?

“Hiện giờ Sở y tế cũng không biết rằng, nữ y sỹ ăn bớt vắc xin có tiêm cho người khác hay không, chỉ biết rằng y sỹ tiêm thiếu liều. Do vậy, để trả lời câu hỏi ăn bớt được bao nhiêu tiền... chúng tôi cần xem xét cụ thể hơn mới có câu trả lời xác đáng”, ông Hạnh nói. Còn vụ việc có đến mức hình sự hay không là tùy thuộc vào cơ quan pháp luật, không thể dựa vào dư luận. Không thể có chuyện dư luận bảo hình sự là phải hình sự, bảo kỷ luật là phải kỷ luật... hình phạt nào cũng phải dựa vào quy trình pháp luật.

Ngày 19/4, anh Nguyễn Dương Lam (TP.Vĩnh Yên - Vĩnh Phúc) đưa con trai là Kiều Phong đến Trung tâm Y tế Dự phòng Hà Nội để tiêm vắc xin Pentaxim - loại vắc xin phòng tránh được 5 loại bệnh (bạch hầu, ho gà, uốn ván, bại liệt và hib).

Tại đây, anh Lam đã thấy nữ nhân viên y tế tên Hoa bóc lọ vắc xin ra và bơm nước vào rồi rút vào xilanh nhưng rút không hết. Một lọ vắc xin Pentaxim 0,5ml, nhưng bà Hoa chỉ rút có 0,3ml, để lại trong lọ khoảng 0,2ml.
Dương Tùng (Khampha.vn)

Cô bé 10 tuổi dũng cảm cứu bạn đuối nước

Đang cùng mẹ thả lưới trên thuyền, Hiền nhìn thấy hai bạn nhỏ trượt chân ngã xuống dòng sông Lam rồi chìm dần, em vội nhảy từ trên thuyền bơi lại cứu em nhỏ thoát chết.

Chiều 28/5, đồng chí Đặng Hồng Thăng - Bí thư huyện Đoàn Nam Đàn (huyện Nam Đàn - Nghệ An) cho biết, vừa qua huyện Đoàn đã trực tiếp trao giấy khen cho em Nguyễn Thị Hiền (10 tuổi), học sinh lớp 4B, trường Tiểu học xã Nam Tân (huyện Nam Đàn) đã "có hành động dũng cảm cứu người gặp nạn".

Trước đó, vào chiều 12/5, em Đào Anh Quyền (4 tuổi) và chị con bác Đào Thị Thùy Dương (8 tuổi), trú tại xóm 2, xã Nam Tân (Nam Đàn) theo ông nội đi chăn trâu dọc bờ sông Lam. Trong lúc ông nội đang đuổi trâu, 2 cháu dắt nhau ra bờ sông rửa chân ở nơi vách đá có dòng nước xoáy sâu, chẳng may cả hai chị em cùng bị trượt chân rơi xuống sông. Em Dương bám được vào vách đá nên leo được lên bờ, còn em Quyền do tuổi còn nhỏ sức yếu không biết bơi bị dòng nước nhấn chìm dần.

Em Nguyễn Thị Hiền tại buổi lễ nhận Giấy khen của huyện đoàn Nam Đàn

Trong lúc đó, em Hiền đang đứng trên mạn thuyền thả lưới cùng mẹ thì nhìn thấy Quyền bị nạn. Hiền nhảy vội xuống bơi tới cứu em Quyền lên bờ. Lúc này Quyền đã uống khá nhiều nước và tâm lý hoảng sợ, được người lớn sơ cứu kịp thời.

Bà Hải (bà nội của em Quyền - người được em Hiền cứu sống) xúc động: "Không có cháu Hiền cứu thì cháu Quyền nhà tôi đã chết đuối rồi. Gia đình tôi đội ơn cháu Hiền...".

Cô Nguyễn Thị Lan Hương - Tổng phụ trách đội Trường Tiểu học xã Nam Tân cho biết: "Chiều 28/5, cô đã trực tiếp làm tờ trình gửi lên tỉnh Đoàn và Trung ương đoàn đề nghị trao tặng bằng khen cho em Nguyễn Thị Hiền về hành động dũng cảm cứu người gặp nạn".

"Hiền là một học sinh ngoãn ngoãn, học giỏi nhưng điều kiện gia đình khó khăn. Hiền sống với mẹ trên thuyền, là dân vạn chài không nhà, nay đây mai đó. Hàng ngày, ngoài việc học ở trường, về tới nhà Hiền lại cùng mẹ thả lưới mưu sinh trên chiếc thuyền nhỏ dọc dòng sông Lam", cô Nguyễn Thị Lan Hương cho biết thêm.
Theo Nguyễn Hải (An ninh Thủ đô)

Tâm sự của cặp vợ chồng làm mẫu nude

Vợ chồng anh T. chị M. (Hoàng Mai, Hà Nội) làm mẫu nude đã gần chục năm nhưng chưa từng công khai công việc này với bất kỳ ai vì sợ dị nghị. Mỗi lần cần nói chuyện công việc, vợ chồng anh thường "nháy" nhau ra quán bia.

Nhà có người chết cũng phải đi làm mẫu

Phải khó khăn lắm phóng viên mới có thể tiếp cận được một số người chuyên làm mẫu nude cho các trường nghệ thuật trên địa bàn Hà Nội. Nghề rõ ràng rất chân chính, không có gì sai trái nhưng lại lắm thị phi khiến những người làm nghề này luôn sống khép mình.

Gặp mẫu T. trong căn phòng chật chội chỉ đủ kê 2 chiếc giường nhỏ cùng với một vài vật dụng cần thiết, dù đã đảm bảo không tiết lộ tên thật nhưng trong câu chuyện với phóng viên, mẫu nude này vẫn có chút dè dặt với ánh mắt đề phòng.
Mẫu T. trước làm bốc vác ở bến xe Giáp Bát, công việc vất vả, lại cạnh tranh có khi giải quyết bằng dao kiếm nên anh nản. Được cô ruột giới thiệu, anh T. xin đi làm mẫu nude tại trường ĐH Mỹ thuật Việt Nam từ năm 2004. Theo mẫu T., nghề này điều quan trọng nhất không hẳn ở ngoại hình, cơ bản là ở bản lĩnh có dám cởi trước mặt nhiều sinh viên và vượt qua được dị nghị của người đời.

Mẫu nude - Nghề chân chính nhưng lắm thị phi

"Với mức chi trả cho mẫu ngồi 85.000 đồng, mẫu đứng 140.000 đồng cho mùa Hè và 140.000 đồng, 180.000 đồng cho mùa Đông trong vòng 3,5 tiếng, thoạt nghe nhiều người sẽ nghĩ thu nhập vậy là tạm ổn nhưng chỉ có 10% mẫu nude sống được bằng thu nhập này, còn lại 90% phải làm thêm từ bảo vệ đến xem ôm để có tiền trang trải cuộc sống", mẫu T. khẳng định.

Mẫu T. giải thích, nếu ngày nào cũng làm mẫu thì thu nhập cũng ổn, nhưng đa phần các mẫu tuần chỉ được gọi 2 lần. Nếu không nhanh nhẹn tìm mối thì "chết đói".

Hợp đồng giữa mẫu và các trường chỉ là hợp đồng miệng nên thích thì người ta gọi, không thích thì thôi. Việc cạnh tranh giữa các mẫu nude cũng quyết liệt không kém nghề khác. "Trừ khi bố mẹ mất thì nghỉ, chứ nếu cô, dì, chú, bác mà mất đúng hôm mình được gọi đi thì cũng cáo lỗi, miếng cơm manh áo mà, nếu mình từ chối họ sẽ gọi người khác, thế là mình mất mối", mẫu T. nói.

Ai chọn nghề này toàn người thần kinh có vấn đề

Mẫu T. bảo công việc này tuy hơi nhạy cảm nhưng "mưa chẳng đến mặt, nắng chẳng tới đầu" nên đa phần các mẫu đã làm rồi đều trung thành cho tới lúc không được gọi nữa. "Trước tôi làm bốc vác, ra khỏi nhà không biết hôm nay có kiếm được đồng nào hay không nhưng từ khi làm mẫu nude, cứ được gọi là chắc chắn hôm nay có tiền nên cũng yên tâm".

Là người nhanh nhẹn hoạt bát nên mẫu T. vui vẻ khoe anh sống được với nghề. Tuy không dư giả nhưng cũng đủ nuôi hai con ăn học. Anh chỉ về phía chiếc ti vi mới coong bảo vợ chồng anh vừa quyết định mua trả góp. Hai con của anh rất vui nhưng anh thì đang lo, vì vừa quyết định mua ti vi trả góp mỗi tháng 500.000 đồng thì anh lại phải nằm viện.

Tâm sự của cặp vợ chồng làm mẫu nude, Tin tức trong ngày, mau nude, lam nghe mau nude, nghe nguoi mau ve, truong my thuat, nghe nhay cam, bao, tin tuc, tin hot, tin hay, vn

Sau nhiều năm làm mẫu với nhiều tư thế khó khiến anh bị thoái hóa đốt sống cổ. Nằm viện hơn chục ngày, về nhà phải cố định cổ cả tháng trời nhưng cũng chẳng có chế độ gì. Không đi làm tức là không có tiền. Cả tháng nay cuộc sống gia đình anh theo kiểu giật gấu vá vai.

Mẫu M. (vợ mẫu T.) sau nhiều năm làm vệ sinh cho một công ty cũng chuyển sang làm mẫu nude. Chị kể: "Những ngày đầu làm mẫu rất căng thẳng, cứ mỗi khi thấy sinh viên thì thầm to nhỏ hay cười với nhau là chị lại thấy sợ sợ, tức giận. Vẫn biết là sinh viên chỉ bàn luận với nhau về hình vẽ hay nói chuyện tếu táo chứ họ chẳng bình luận mình. Cứ sau mỗi buổi làm mẫu về tới nhà là nằm vật ra giường, toàn thân mỏi nhừ".

Mẫu M. bảo, mùa hè thì đỡ chứ mùa đông rất khó khăn. Những mẫu sau giờ giải lao thường tám chuyện cho vui rằng những ai chọn nghề này toàn người thần kinh có vấn đề. Mùa đông người ta tìm cách mặc cho ấm thì mình cứ tranh nhau đòi đi cởi. Dù trước khi cởi các mẫu luôn thực hiện vài động tác cho nóng người và nhà trường cũng cung cấp một máy sưởi nhỏ nhưng cũng không tránh khỏi cái lạnh thấu xương.

"Chỉ cần sinh viên đi qua đi lại hoặc vô tình đánh rơi bảng vẽ là lạnh toát người. Thường bên có lò sưởi thì da thịt ửng đỏ còn bên không có thì tím tái", chị M. kể.

Chị M. đã từng nhiều lần không hài lòng với tư thế mà giáo viên yêu cầu. "Thường gặp được giáo viên dễ tính, họ sẽ xếp tư thế để người mẫu dễ chịu. Phải giáo viên khó tính, họ bắt uốn éo nên rất mỏi. Nếu người mẫu nào cố chịu thì về sẽ đau khắp người suốt cả tuần. Nếu ai thấy tư thế khó thương lượng với giáo viên không được, bỏ về là chuyện thường. Vì chỉ là hợp đồng miệng, không có cơ chế gì nên việc hủy ngay tại chỗ không hiếm", chị M. chia sẻ.

Vợ chồng chị M. làm mẫu khá lâu nhưng người trong nhà ít ai biết (trừ bà cô ruột và mẹ đẻ). Nghề này chân chính sao phải giấu?, tôi hỏi. Mẫu M. bảo: "Chỉ có những người làm mẫu mới hiểu điều này còn người đời mấy ai chịu hiểu, họ cho đàn bà làm nghề này là loại lẳng lơ. Vợ chồng tôi khôngbao giờ nói chuyện công việc ở nhà, nếu bức xúc quá thì nháy nhau ra quán bia tâm sự. Gần chục năm nay, hàng xóm vẫn nghĩ tôi làm lao công còn chồng làm xe ôm".
Theo TL (Vietnamnet)

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

Đặt cược mạng sống bên kia biên giới

Thời điểm này, trên địa bàn một số huyện ven biển thuộc tỉnh Thanh Hóa đang có hàng nghìn lao động đi làm việc “chui”, tạm gọi như vậy, cho các xưởng sản xuất đồ chơi trẻ em, cơ sở chế biến tôm, ra khơi đánh bắt hải sản trên tàu của các ông chủ người Trung Quốc.

Họ đi bằng đường tiểu ngạch qua dẫn lối của “cò” có mặt thường trực ở khu giáp ranh cửa khẩu Móng Cái, Quảng Ninh. Và đã có nhiều trường hợp ngư dân vùng biển Hậu Lộc bị vùi thây ngoài biển cả...
Thoát nghèo

Theo thống kê của Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Thanh Hóa, hiện có ít nhất 1.560 người của tỉnh này vượt biên trái phép sang Trung Quốc kiếm việc làm. Tôi về Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc một ngày cuối tháng 5. Ngư Lộc có tổng dân số gần 1,8 vạn người sống trong tổng diện tích 0,54km2.
Đất canh tác ít ỏi lại bị chua phèn, nên người dân ở đây chỉ còn trông chờ vào nguồn lợi khai thác từ biển. Song giờ đây, khu vực gần bờ, con nục, con tôm đang dần thưa thớt. Muốn vươn khơi phải có tàu hiện đại, nhưng với đa phần ngư dân ở đây, “vươn khơi” luôn chỉ là giấc mơ do không có vốn để đóng tàu lớn. Chính vì vậy, việc làm là cơn khát không dứt của tất cả người lao động Ngư Lộc.

Thật ra, hầu hết người dân đi làm việc chui bên Trung Quốc đều có mức thu nhập khá ổn định. Trên đường dẫn tôi đến thăm nhà chị Đồng Thị Linh ở thôn Thắng Phúc, ông Chủ tịch Hội Người cao tuổi xã Ngư Lộc nói: “Ở đây có nhiều hộ sau khi sang Trung Quốc lao động vài năm trở về đều làm được căn gác cao hai, ba tầng khang trang đẹp đẽ”.
Chị Linh kể: “Trước đây chồng tôi vay mượn hơn trăm triệu đồng đi xuất khẩu lao động sang Đài Loan (TQ). Quần quật làm việc suốt ba năm trời mà chả để dành được mấy đồng. Ở nhà, tôi quyết định bỏ ra 2,5 triệu đồng nhờ người dẫn đường sang Đông Hưng (Trung Quốc) lắp ghép đồ chơi trẻ em cho ông chủ Nỉ Hổn Chi với mức thu nhập 4-6 triệu đồng/tháng. Sau đó tôi gọi chồng về sang làm cùng. Hai người chăm chỉ nên mỗi năm cũng dư ra gần trăm triệu. Có vốn, anh ấy về quê xây căn nhà cao tầng này...”.

Chị Triệu Thị Huệ, xã Ngư Lộc đau đớn khi tôi gợi lại chuyện chồng chị không may bị tử nạn trên biển do thiên tai khi đi khai thác hải sản cho tàu cá Trung Quốc.

Tôi đến, gặp lúc anh Đồng Văn Mận ở thôn Thành Lập (xã Ngư Lộc) mới về nước trước đó một hôm. Như bao trường hợp khác, anh Mận sang Trung Quốc qua con đường chui lủi với chi phí 2,5 triệu đồng. Theo anh, có khoảng 500 người cùng quê đến Trà Phô (Quảng Đông) và đang lao động trên những con tàu đánh cá Trung Quốc. “Tôi mới sang được bốn tháng nhưng cũng kiếm được gần 20 triệu đồng. Do bị thoái hóa cột sống, tôi mới phải về quê điều trị một thời gian, rồi lại qua bên đó làm...” - Mận cho biết.

Bỏ mạng đất khách


Tất cả những người dân vùng biển Hậu Lộc đã và đang lao động bên Trung Quốc tôi gặp đều cho biết họ sang đó, mỗi lúc có lực lượng chức năng đến kiểm tra tạm trú, các ông chủ đều đứng ra “che chở”. Thế nhưng đã có một số người bỏ mạng bên đất khách mà không được pháp luật bảo hộ. Riêng năm 2012 có ít nhất 5 lao động Việt Nam phải bỏ mạng, trong đó có một trường hợp bị người dân Trung Quốc đánh đập đến chết.

Đó là nạn nhân Phạm Văn Hòa, sinh năm 1980, trú thôn II, xã Hoằng Trường, huyện Hoằng Hóa. Anh Hòa nghiện rượu nên sau giờ tan ca thường la cà quán xá nhậu nhẹt. Trong một lần nhậu, Hà gây gổ xích mích với cư dân bản địa dẫn tới xô xát và bị đánh chết. Hoàng Thị Hạnh - vợ một nạn nhân khác tên Hoàng Văn Việt bị đột tử ở phòng trọ bên Trung Quốc - không kìm được nước mắt khi tôi gợi lại chuyện xảy ra cách đây hơn một năm. “Đêm đó, sau ca làm, tôi và anh Việt về phòng ngủ. Quá nửa đêm chồng tôi khó thở, không nói nên lời chỉ ú ớ mấy tiếng rồi lịm đi. Tôi kêu cứu bà con ở phòng bên cạnh, sau đó ông chủ cũng kịp thời xuất hiện đưa anh Việt đi cấp cứu nhưng mọi chuyện đã quá muộn” - chị Hạnh kể.

Giờ về Việt Nam, ba mẹ con chị sống trong căn nhà đúc bêtông chưa hoàn thiện cùng khoản nợ non 50 triệu chưa biết đào đâu ra để trả.

Tôi ghé qua gia đình Triệu Thị Huệ ở thôn Thắng Phúc, xã Ngư Lộc. Huệ còn khá trẻ và là vợ của Phạm Văn Mùi - một trong ba người tử nạn trên biển khi đang đánh bắt hải sản cho tàu cá Trung Quốc hồi đầu tháng 2/2012. Ngôi nhà của vợ chồng Huệ xây cơ bản xong phần thô, nhưng vì thiếu tiền nên Mùi - Huệ cùng nhau sang xã Khay Thau, huyện Cay Đa Luống (tỉnh Quảng Đông) tìm việc làm. Những ngày đầu Huệ đi rửa bát thuê, sau xin vào bóc tôm cho một cơ sở với mức lương 1.200NDT/tháng (tương đương 4 triệu đồng).

Đặt cược mạng sống bên kia biên giới, Tin tức trong ngày, dat cuoc mang song ben kia bien guoi, ngu dan lao dong chui, lao dong chui cho chu trung quoc, lao dong lam viec chui,
Vấn đề giải quyết việc làm đối với người dân vùng biển đang là bài toán khó.

Anh Mùi xuống tàu đi khai thác hải sản cho ông chủ Tham Dốt, hưởng theo sản phẩm, bình quân đạt 2-3 nghìn NDT/tháng (tương đương 6-9 triệu đồng). Gần một năm sau, vào 31/1/2012, Mùi cùng hai người Việt Nam khác là Phạm Văn Đại, Nguyễn Văn Đông xuống tàu ra khơi khai thác cá ngừ. Cả ba người vợ không thể ngờ đây là chuyến đi định mệnh của chồng họ. Trên tàu của ông Tham Dốt chuyến đó có 14 thuyền viên, gồm cả 3 ngư dân Việt Nam. Họ đánh bắt đến ngày thứ 3 thì sóng biển bất ngờ nổi lên cuồn cuộn, nhanh chóng nhấn chìm con tàu và 14 thủy thủ. Chỉ duy nhất con ông chủ tàu và tay lái máy may mắn thoát nạn khi được tàu bạn ứng cứu. 12 thuyền viên khác đều vùi thây ngoài biển.

“Ông chủ Tham Dốt kịp thời thông báo cho chúng em biết tin dữ này và hai bên đi đến thỏa thuận: Chủ tàu bồi thường cho mỗi nạn nhân mất tích 8 vạn NDT (tương đương 200 triệu đồng). Chúng em lo phần nghi lễ truyền thống cầu mong cho linh hồn các anh được siêu thoát rồi khăn gói lên đường về nước, cứ như người mất hồn vía...” - chị Huệ khóc nức nở.

Không thể nói suông

Tôi không ủng hộ việc những ngư dân vùng biển vượt biên trái phép đi làm ăn, song cần chia sẻ, thông cảm với những người đang phải tha phương nơi đất khách. Cực chẳng đã, họ không tìm ra việc làm, hoặc tìm được việc ở quê hương song thu nhập thấp, không ổn định, mới phải làm vậy. Anh Đồng Văn Mận phân trần: “Ai muốn đóng tàu đi biển đều được cơ quan chức năng tạo điều kiện giải quyết cho vay tiền mua sắm phương tiện. Nhưng bên nước mình, cỡ như căn nhà gia đình tôi giá trị khoảng 300 triệu đồng, nếu mang “cắm” ngân hàng chỉ vay được tối đa khoảng 100 triệu đồng. Số tiền này chưa đủ đóng vỏ tàu nói gì đến việc trang bị máy móc, ngư cụ vươn khơi”.

Ông Nguyễn Văn Huấn - PCT UBND xã Ngư Lộc, nơi có gần 300 lao động đang ở bên Trung Quốc - nói, xã đã nhiều lần thông báo, yêu cầu từng gia đình ký cam kết không để con em qua bên kia biên giới và kêu gọi những người xuất cảnh trái phép trở về. “Song đây cũng chỉ là biện pháp tình thế, mình không thể canh cửa từng hộ dân” - ông nói. Chính ông Lê Thanh Tuấn - Trưởng Công an xã Ngư Lộc - cũng bối rối trước trọng trách của mình. “Ngay cả con em họ hàng của tôi còn chưa ngăn cản nổi thì nói gì đến người dân của toàn xã. Tôi cứng họng khi anh em, bà con bảo: Ông kiếm việc cho chúng tôi làm đi. Có việc với mức thu nhập ổn định chúng tôi sẽ chả phải đi đâu để nguy hiểm đến tính mạng cả...” - ông Tuấn thở dài.

Chỉ đạo của Giám đốc Sở NNPTNT tỉnh Thanh Hóa tại văn bản số 680 ngày 22/4/2013 là: Khi phát hiện trên địa bàn có người đi lao động bất hợp pháp phải tổ chức kiểm tra, xác minh báo cáo cụ thể về sở trước ngày 15 hằng tháng. Bằng mọi biện pháp kết hợp cùng với Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh, các cơ quan, ban ngành liên quan tổ chức vận động, khuyến nghị gia đình thông báo, kêu gọi người đi lao động “chui” khẩn trương trở về địa phương, ổn định cuộc sống... Theo tôi, ý kiến chỉ đạo của sở này chỉ mang tính hình thức, “nói suông” với nhau mà thôi, bởi ngay ở thời điểm này việc ngăn cản bà con vùng biển không vượt biên trái phép là việc làm gần như không thể.

Điều mà các ngành chức năng của tỉnh Thanh Hóa cần làm lúc này là làm sao để đấu nối với các cơ quan hữu quan của nước bạn để có biện pháp quản lý số lao động đi “chui” một cách cụ thể, nhằm đảm bảo cho người lao động cư trú hợp pháp, an toàn; bảo vệ quyền lợi cho họ trong trường hợp bị chủ ngược đãi, “xù” tiền công. Hoặc kêu gọi doanh nghiệp đầu mối của hai nước tập hợp người dân đưa đến các phân xưởng, tổ sản xuất cần lao động làm việc một cách đàng hoàng với mức chi phí vừa phải phù hợp khả năng cáng đáng đặc thù của cư dân vùng biển...
Theo Anh Tuấn (Lao động)

Làng tỷ phú nhờ 'khai tử' xe máy

Lối đi vào làng Xà Cầu (xã Quảng Phú Cầu, Ứng Hòa, Hà Nội) ngập tràn xác xe máy chất đống hai bên đường. Người dân ở đây nổi tiếng với nghề “khai tử” xe máy. Nhờ buôn bán xác xe máy mà Xà Cầu là một làng quê trù phú, người người ăn nên làm ra từ nghề này.

Lên đời
Xà Cầu (xã Quảng Phú Cầu, Ứng Hòa, Hà Nội) được coi là điểm đến cuối cùng của các loại xe máy cũ. Từ những chiếc xe máy cổ có mặt ở Việt Nam nhiều thập niên trước như Simson, Honda 67, 81… cho đến những loại xe máy tân thời, tất cả đều được chất thành đống ở đây. Trong vô vàn xác xe máy phơi thây ở đây, xác xe máy Trung Quốc chiếm đa số.
Nếu như ở Tề Lỗ (Yên Lạc, Vĩnh Phúc) được biết đến là nơi “mổ” xe ô tô của cả miền Bắc thì làng Xà Cầu lại là nơi “phanh thây” xe máy nổi tiếng nhất.
Ông Hoàng Tiến Thông, người xã Quảng Phú Cầu, cho biết, nghề “phanh thây” xe máy xuất hiện ở Xà Cầu đã vài chục năm nay. “Trước khi chuyển sang nghề “hóa kiếp” xe máy, Xà Cầu đã nổi tiếng về nghề buôn đồng nát. Nổi đến mức, người dân bắt tay làm ăn với dân Trung Quốc. Có trường hợp người Trung Quốc sang tận Quảng Phú Cầu thuê nhà, thuê xưởng để thu mua đồ sơ chế phế liệu trực tiếp của dân Xà Cầu để đưa về nước. Sau này, xe máy nhiều, đặc biệt là xe máy Trung Quốc kém chất lượng phổ biến trong đời sống người dân thì cũng từ đó, nghề “phanh thây” xe máy bùng phát mạnh mẽ. Người dân Xà Cầu giàu lắm. Những gia đình làm nghề “khai tử” xe máy có tiền tỷ, thậm chí vài chục tỷ đồng trong tay là chuyện bình thường”, ông Thông kể.

Làng tỷ phú nhờ "khai tử" xe máy, Tin tức trong ngày, lang khai tu xe may, lang phanh thay xe may, mo xac xe may, lang ty phu, lam giau, lam giau o nong thong, nghe truyen thong, lang nghe, khu cong khiep, xac xe may, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn
Những xác xe được chất đống lãn ra cả đường đi Ảnh: Quang Thành

Hàng ngày, rất nhiều chuyến xe tải từ làng tỏa đi khắp nơi để đưa về hàng trăm chiếc xe máy cũ. Ông Thông cho biết, những xe máy này sau khi mang về Xà Cầu được thợ tháo rời mọi chi tiết, đồng, sắt, nhựa… phân loại thành từng nhóm. Sau đó, chúng được bán cho mối thu mua đồng nát. Mỗi chiếc xe máy hỏng, thường được mua với giá chưa đến 1 triệu đồng. “Có những chiếc, người ta chỉ mua nửa triệu đồng, thậm chí thấp hơn. Nhưng lợi nhuận bán ra thì gấp đôi, thập chí gấp ba, bốn lần giá nhập”, ông Thông nói.

Nghề “ăn” xác xe
Đi dọc đường dẫn vào làng, chúng tôi như lạc vào bãi xác xe khổng lồ với không biết cơ man nào là xe máy. Hầu hết, chúng được mổ bung ra, khung nằm đường khung, lốp nằm đường lốp… lấn ra cả lối đi.

“Lò” mổ của Đức - một chủ “lò” - nằm ngay đường lớn vào làng. Lúc chúng tôi đến, Đức đang cùng với 2 thợ khác hì hục tháo rời chiếc Dream ra từng bộ phận. Mọi chi tiết nhỏ nhất từ cục điện, đoạn giây điện, đèn xi-nhan đều được ê kip của Đức tháo rời, phân loại một cách chuyên nghiệp và cẩn thận.

Làng tỷ phú nhờ "khai tử" xe máy, Tin tức trong ngày, lang khai tu xe may, lang phanh thay xe may, mo xac xe may, lang ty phu, lam giau, lam giau o nong thong, nghe truyen thong, lang nghe, khu cong khiep, xac xe may, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn

Vừa làm Đức vừa giới thiệu: “Con Dream này mình mua với giá 400.000 đồng. Nó đã hỏng. Nếu như tháo ra chỉ bán với giá sắt vụn đơn thuần thì lời lãi chẳng được bao nhiêu. Chủ yếu, trong quá trình tháo, bộ phận nào còn sử dụng được, bọn mình giữ lại, rồi ký gửi ở các cửa hàng sửa chữa xe máy, hoặc có người đặt hàng từ trước”. Với gần chục năm trong nghề, một chiếc xe máy thông thường được 3 thợ tháo rời chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ, cơ bản là xong.
Những bộ phận nào còn dùng được sẽ được tận dụng tối đa, trong “lò” sẽ có một bộ phận chịu trách nhiệm mông má lại rồi bán cho các cơ sở sửa chữa xe máy. Những bộ phận vành, nan hoa, khung sắt, lốc máy được phân loại rồi bán cho các cơ sở sắt vụn. Những đồ nhựa của xe được bán cho các đại lý nhựa tái chế. Khi hỏi lợi nhuận, Đức chỉ cười xòa: “Nghề này cũng chỉ lấy công làm lãi”. Thực tế, sau khi “phanh thây” chiếc xe, nếu gặp may có khi chủ “lò” lãi đến vài triệu đồng. Nếu không còn bộ phận nào tái sử dụng được thì họ cũng lãi thấp nhất vài trăm nghìn đồng.
Theo Đức, nghề “phanh thây” xe máy không cần vốn đầu tư nhiều mà việc làm quanh năm. Tuy nhiên, không phải ai, ở đâu cũng có thể bắt chước mà làm được. Anh kể: “Nhiều thôn trong xã Quảng Phú Cầu, thậm chí các địa phương khác thấy dân Xà Cầu kiếm được với nghề này nên học theo nhưng được thời gian ngắn đã bỏ cuộc”. Lý do vì sao? Đức lý giải đơn giản: “Buôn có bạn, bán có phường. Bọn mình có mối lấy hàng, mối nhập từ cái thời còn buôn đồng nát. Vấn đề “mánh” làm ăn người ra không dễ bày cho người khác được”.

Làng tỷ phú nhờ "khai tử" xe máy, Tin tức trong ngày, lang khai tu xe may, lang phanh thay xe may, mo xac xe may, lang ty phu, lam giau, lam giau o nong thong, nghe truyen thong, lang nghe, khu cong khiep, xac xe may, bao, tin nhanh, tin hot, tin tuc, vn

Đức cho hay, anh đặt mối thu mua xe không chỉ ở loanh quanh Hà Nội này mà còn ở rất nhiều tỉnh thành khác, từ Thái Nguyên, Hải Dương, Hải Phòng cho đến Thanh Hóa, Nghệ An…
Bên cạnh đó, nhiều chiếc xe giá trị chỉ 1-2 triệu đồng vi phạm luật giao thông bị lực lượng CSGT bắt giữ, tạm giữ thì chủ xe cũng “vứt” đi luôn, những chủ lò cử người tìm đến để mua hàng thanh lý rồi đưa về các cơ sở “khai tử” xe máy cũ ở đây. Người làm nghề càng có nhiều nguồn xe cũ để tháo dỡ.
Nhìn thấy cuộc sống con cháu người làng Xà Cầu ngày càng ấm no, nhưng ông Thông không khỏi băn khoăn, âu lo. Ông nói: “Lo nhất là vấn đề ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến đời sống sinh hoạt. Không biết có phải tại môi trường sống độc hại hay không mà thời gian gần đây số người mắc bệnh đường hô hấp, bệnh nan y nhiều hơn trước”.
Được biết, chính quyền địa phương đã tính đến cách tập trung các hộ làm nghề thành cụm công nghiệp để sản xuất xa khu dân cư, nhưng ý tưởng đó còn gặp nhiều khó khăn vướng mắc trong khâu thu hồi đền bù đất.
Tuy nghề “ăn” xác xe máy cũ đang giúp người dân Xà Cầu kiếm bộn tiền, nhưng mối lo về rác thải gây ô nhiễm môi trường thực sự đáng lo ngại và cần được giải quyết sớm.

“Trước đây, sau những ngày mùa làm lụng ngoài đồng, người ta đổ đi tứ xứ thu mua phế liệu. Bây giờ, họ chuyển sang thu mua xe máy. Xà Cầu làng nông nghiệp xưa kia bây giờ thành làng chứa xác xe máy. Sự đổi thay hoàn toàn”. Anh Đinh Mạnh Hùng - một trong những thợ “phanh thây” xe máy có nghề ở Xà Cầu.
Theo Hà Phương (Gia đình & Xã hội)